QuocHung's Blog

6 thg 2, 2010

Hình chụp đám giỗ ở Phú Lâm

Hình chụp trước nhà Ngoại có Phương



Hình chụp trước nhà Ngoại


Xem SlideShow ở đây

Những hình xưa Scan vào.

Đám nói năm 1978 chụp ở nhà vợ




Đám nói năm 1978 chụp ở nhà vợ




Đám cưới chụp ở nhà bà Ngoại


Nhấn vào đây xem hết Album

5 thg 2, 2010

CÁC BÀI VIẾT của Đằng

1- Mẹ (Viết vào ngày 27/8/2007)
2- CÂY CẦU SẮT (Viết vào Ngày 10/10/2007)với 8 comment
3- BÃI CÁT (Viết vào ngày 04/6/2008)- 2 Com
4- MIẾNG ĂN (Viết vào Ngày 27/6/2008)- 5 Com
5- ĐÁNH MẤT (Ngày 11/5/2009)
6- Hạnh Phúc Ở Đâu? Ngày 26/01/2010

Bài số 1. Mẹ (Viết vào ngày 27/8/2007)

Gia đình tôi năm thành viên chỉ có Mẹ là thiểu số. Không phải như vậy mà Mẹ được xếp vào hàng phái " YẾU" đâu, mà Mẹ lúc nào cũng đứng về phe "YẾU " nhất.

Có lần tôi và các anh đi chơi ("tuổi thơ dữ dội" ai mà không có) đánh nhau với những đứa trẻ hàng xóm. Thế là bị mắng vốn. Cả ba anh em bị Ba bắt lên nằm trên bộ ván gỗ lim của ông Cố vì tội " phá làng phá xóm." Luận tội xong", đến lúc "thi hành án" thì Mẹ ở trường vừa về tới nhà. Gặp cảnh những "chú gà con" chuẩn bị ăn đòn mẹ đã dang rộng đôi tay, lấy thân mình bao la che chở cho đàn con thân yêu dù chưa biết tội chúng con đang ở cấp độ nào. Mỗi "chú gà con" 2 roi nhưng tôi nhỏ nhất lại nằm ở giửa nên các anh nhận hết 4 roi còn 2 roi thì mẹ lấy thân mình che chở cho đàn con (Với 2 roi đó Ba Mẹ tôi không nói chuyện vời nhau gần 3 tuần lễ).

Mẹ ơi, tất cả 3 anh em con hôm đó đều khóc, chúng con khóc không phải vì đau vì đòn roi mà chúng con khóc vì thương mẹ. Hôm nay, con vấp ngã trên cuộc đời Mẹ cũng là điểm tựa để con tự tin đừng lên bước tiếp vào tương lai. Mẹ tha thứ, động viên, tin tưởng ở con, khuyên con không được chùng bước trước khó khăn. Mẹ vẫn tin con như lúc con còn nhỏ cho dù hôm nay con đã hơn nửa đời người. Đại Lễ Vu Lan năm nay con còn có bông hồng trên ngực trái. Con xin cầu mong bông hồng trên ngực trái của con mãi mãi không bao giờ đổi màu.
=================PHAN VÂN============

Ngọc La: Chào bạn Phan Vân!
Chào mừng bạn "bay về tổ ấm". Tên của bạn làm tôi nhớ em tôi quá. Nó cũng họ Phan, tên Vân, chỉ khác là có chữ lót thôi. Không biết chừng nào em tôi mới có thể vào Diễn Đàn được như bạn!
Bài viết của bạn cảm động quá! Lòng mẹ bao giờ cũng bao la phải không bạn? Những người không còn mẹ như tôi thì càng thấy lòng rưng rức khi nhớ đến hình ảnh của mẹ hiền. Lúc đó định phản hồi vài lời rồi sau đó kẹt công việc lại quên mất. Xin bạn đừng buồn nhé. Giờ xin phản hồi nguội vậy.
Xin tặng nguội bạn nè.

2. CÂY CẦU SẮT (Viết vào Ngày 10/10/2007)
(Một thoáng quê hương )

Hình Cây Câu Sắt


Không biết từ khi nào nhưng chắc rằng chiếc cầu sắt đã tồn tại cùng thị trấn nhỏ bé, hiền hòa từ lâu lắm rồi. Không lớn lắm chỉ có một nhịp duy nhất nhưng nó đã nối nhịp đón đưa bao nhiêu thế hệ. Chia sẻ, gánh vác, nâng đỡ như đôi vai của người Cha. Khi đến thị trấn Tân Châu lần đầu tiên du khách muốn tham quan chợ Tân Châu thì cây cầu sắt như một chủ nhà hiếu khách, thân thiện, niềm nở đón tiếp đưa họ vào khu chợ Tân Châu (chợ cũ) với các mặt hàng lụa nổi tiếng vang bóng một thời khắp vùng Lục Tỉnh.

Cây cầu sắt Tân Châu nối hai bờ thị trấn. Soi bóng trên dòng kênh Vĩnh An êm ả có bến nước đò đưa. Từ mờ sáng sớm cây cầu sắt đưa những người buôn bán hàng bông từ quê Long Sơn, Long Thuận, Tân Phú lên họp chợ. Đến giờ hành chánh thì chiếc cầu tiếp đón những học sinh từ Long An, Vĩnh Xương về học ở Trưởng Trung Học Tân Châu, những công chức đi làm việc. Chiều về, khi tan học chúng tôi thường rủ nhau đi tắm sông thì cây cầu sắt cũng nơi chúng tôi tụ tập (Cây cầu có hai lối đi riêng cho người đi bộ). Chúng tôi leo lên những thanh tay vịn cầu rồi lao mình xuống dòng nước trong xanh mát lạnh của dòng kênh nô đùa thỏa thích.

Nhảy cầu là một trò chơi nguy hiểm. Ai nhảy xuống mà nước tung lên càng cao là đạt thành tích "Bom Tạ". Cứ mỗi lần những chị nữ sinh cũa trường PTTH Tân châu (tiền thân là Trường CL Tân Châu ) tan trường lả chúng tôi đua nhau mà "bỏ bom" cho nước bắn tung lên ướt người họ càng nhiều càng tốt. Tuổi thơ tinh nghịch của chúng tôi là thế (không biết có ai trong nhóm thành viên này bị chúng tôi thả "bom nước"trúng không vậy? Cho tôi thành thật xin lỗi nha).

Tối đến ở hai đầu cầu là một chợ đêm thu nhỏ với những hàng nước giải khát, sinh tố xay, quán cà phê. Những thúng ấu của các bà từ bên Thưởng Phước qua, những gánh bắp hầm, xôi bắp, đậu phộng luộc của các chị từ trong kênh ra. Những đêm hè nóng bức khó ngủ tôi thường lén mẹ ra đứng giữa cầu hứng những cơn gió từ sông thổi vào, tựa lưng vào lan can cầu nhìn dòng nước kênh lững lờ trôi, thả lòng mình vào dòng nước kênh mát dịu. Cây cầu sắt đã gắn liền với tuổi thơ của tôi ngày hai buổi đến trường về nhà. Những lần đi học ở Sài Gòn về nhà ở trên lầu đường Nguyễn Công Nhàn, người bạn đón tôi đầu tiên cũng là cây cầu sắt.

Sau bao năm đưa đón, cây cầu sắt cũng giả theo thời gian, người ta đã thay đổi phá bỏ hình dáng cấu trúc của cây cầu sắt thay vào đó là một cây cầu cây không có lối đi riêng cho người đi bộ, khô cứng chẳng có ý tưởng thẩm mỹ. Chợ cũng được chuyển đi nơi khác vì đất lở. Dòng kênh không được nạo vét phù sa bồi lắng cạn dần. Cây cầu sắt bây giờ không còn quan trọng nữa và trở thành phế tích. Có mấy ai nhớ cây cầu sắt Tân Châu đã từng gắn bó với họ như thế nào? Riêng với tôi, cây cầu sắt Tân Châu vẫn là ông bạn già thân thiết.
=================PHAN VÂN============
Tranbc:
Cảm ơn bạn Phan Vân nhắc đến CÂY CẦU SẮT, ngày xưa mỗi chiều NGV hay ngồi sau nhà ngắm mọi người qua lại chiếc cầu kỷ niệm. Bên kia sông ngay đầu cầu thì có các quán cà phê, sáng, trưa. chiều, tối đều có người ngồi uống cà phê, rất đông và rất vui.

Chiếc cầu kỷ niệm của ngày xưa đã đi vào quá khứ, thay vào đó một cây cầu hình dáng quá trơ trẻn. Những lần NGV về thăm nhà cũ của mình trên đường Nguyễn Công Nhàn phải đi qua chiếc cầu nầy mà lòng lâng lâng nhớ đến những ngày xưa.

Một lần nữa, cảm ơn bạn.
NGV
=================
Dạ Lý:
Một thoáng quê hương về Cây Cầy Sắt như một dòng suối mát len lén vào nỗi nhớ.
Đúng như lời ban Phan Vân miêu tả. Cây cầu sắt hiền hòa, nhẫn nại và đáng quí đã đi vào lòng của nhiều người dân Tân Châu.
Không thể nhớ hết bao nhiêu lần đã đi qua cây cầu sắt. Ngày còn học lớp một, khi đi học phải mang theo bình mực tím (loại mực viên pha nước, trên nắp bình có quai tròn để mang vào ngón tay. Các bạn có còn nhớ, khi viết phải có tờ giấy chậm màu hồng thấm mực cho mau khô để chữ khỏi bị nhòa). Một buổi sáng hai cô bạn nhỏ tung tăng đi học qua cây cầu sắt, không biết làm thế nào cô bạn vung tay, thế là bình mực vuột khỏi ngón tay rơi xuống dòng kênh trôi theo dòng nước. Hai cô bạn nhỏ chỉ biết nhìn theo bình mực rồi cười.
Khoảng thời gian này, có những buổi chiều thưa thớt xe qua lại. Các chú bé trạc mười tuổi tinh nghịch đứng đợi các chiếc xe lôi ngay chân cây cầu sắt đu vào phía sau chiếc xe lôi lên cầu và xuống phía bên kia cầu. Thế là cũng đủ vui cho các chú bé.
Thời đi học trung hoc, cây cầu sắt đã bắt đầu biểu hiện sự chịu đựng qua thời gian. Dạ Lý cũng bắt đầu biết thương và quí cây cầu sắt. Dù khoảng thời gian đi qua cây cầu rất ngắn nhưng đó là khoảng thời gian Dạ Lý thích nhất trong quãng đường đi bộ từ nhà đến trường.
Buồi sáng đi bên tay phải, gió dịu mát. Những dãy nhà sàn với cảnh sinh hoat hai bên bờ kênh. Những chiếc ghe chở các sản phẩm thu hoạch từ vườn và ruộng rẩy trong kinh mang ra chợ bán.
Buổi trưa khi đi học về phía bên trái lại càng thích hơn vì được ngắm nhìn cảnh ngoài sông lớn. Những tháng nước lớn nhìn xuống dòng kinh thấy được nhiều đàn cá đang bơi lội Có khi là một đàn cá lim kìm lớn nhỏ đang bơi. Ngày nào đi học về tôi cũng dõi mắt tìm kiếm và mong cho chúng mau kớn. Có năm, nhà thuốc Tây Việt Quang trồng các loại hoa lan treo bên hông nhà. Dạo ấy, hoa lan rất hiếm và quí. Đi học về qua cây cầu sắt được ngắm hoa miễn phí cũng thật thú vị.
Tuy nhiên, có những ngày phải lo âu khi đi qua cây cầu sắt vì thỉnh thoảng có vài miếng ván cầu bi hỏng tạo một khoảng trống. Lòng cứ lo ngại có một chú bé nào đó vô tình không thấy sẽ bị sụp chân xuống. Với tuổi học trò trung học chỉ biết lo như thế thôi chứ không biết làm gì hơn. Nhưng cũng không lâu miếng ván đã được thay mới.
Buổi tối, các "húi cua" thường ra cây cầu sắt hóng mát. Và vì là phe "kẹp tóc" lại có tính "mắc cỡ" nên Dạ Lý thường đi qua cầu lẹ để về nhà nên không có kỷ niệm.
Cây cầu sắt vẫn hiền hòa, lặng lẽ với người dân Tan Châu. Những nhịp cầu luôn nối nhịp đôi bờ kinh Vĩnh An. Mái tóc đã đổi màu, người phương xa tìm về quê cũ, cây cầu sắt vẫn nối nhịp đôi bờ...cho đôi chân ta bước, hoài lòng mến thương.
Cảm ơn bạn Phan Vân đã viết bài này, mong có thêm những bài viết của bạn về Tân Châu.
=================

Nguyễn Thành Tài = HAI CÂY CẦU

Tân Châu ta có 2 cây cầu góp phần quan trọng trong sinh hoạt, đời sống kinh tế người dân ở đây:

* Cầu Đúc: Bến đậu của tất cả các loại xuồng, ghe, tàu từ nhiều nơi đến, đi..., là trái tim luân lưu phân phối, cung cấp, tiếp nhận mạch sống cho cơ thể Tân Châu.

+ Tàu Đồng Hòa từ Hồng Ngự lên rất sớm mang theo nhiều tôm cá, có khi kéo theo chú Cá Hô to cho chợ Tân Châu. Cá Hô nấu canh chua măng là món ăn khá độc đáo. Nhưng bọn con nít chúng tôi ngày ấy thích nhất là vảy cá Hô, làm đế cầu đá...
+ Tàu Tân Châu-Mỹ Tho-Sài gòn (không nhớ tên tàu)
+ Tàu Thanh Hương rời bến lúc trưa đi Nam Vang; tàu về lối 4 giờ chiều, mang theo nhiều khô cá, đường chảy đựng trong lu.
Cầu Đúc còn là nơi hóng mát, là điểm hẹn. Hoặc khi nhàn nhã ngồi trên trụ mắc dây tàu, buông câu như ngồi trên đôn.....

* Cầu Sắt: Người bạn già của Phan Vân, huyết quản, mạch lưu thông trọng yếu. Một thời, Tôi đã đi qua cầu này ngày 2 buổi đến trường.
Vị trí cầu trước kia nằm ngoài phía bờ vàm, cách độ 5m so với cầu hiện nay.
Ngày xưa, lúc trời chiều mát, bóng tối từ lòng đất dâng lên, người người tụ hội đứng ngồi 2 bên cầu dọc theo lối dành cho kẻ đi bộ, hứng gió, chuyện trò tâm sự.
Cầu đã có lần nhuộm máu vì có người bị ám sát chết ở đó.

Năm ấy, mùa nước nổi, tàu Long Hồ kéo ghe chở hàng từ Nam Vang đi Sài Gòn ghé laị Tân Châu buông neo; Tàu chết máy, gặp nước chảy xiết lọt vào vòng xoáy đầu vàm nên bị cuốn trôi vào kinh làm sập cầu.
Thời gian biến đổi, cầu đổi dạng, thú vui hóng mát trên cầu không còn...

Một ít hoa lá cành tặng "người bạn già" của Phan Vân để tăng thêm nét đẹp và tỏ lòng tưởng nhớ.
================

Tú Sún:
Không rõ tự bao giờ, cây cầu sắt được người Tân Châu xem là một điểm mốc để xác định vị trí ở Tân Châu như: bên này cầu, bên kia cầu, phía trong cầu, phía dưới cầu... vì ngày xưa cây cầu sắt nằm cạnh bưu điện Tân Châu.

Bên này cầu là khu chợ ( chợ cũ ) bên kia cầu là dinh quận hay khu sân banh. Mọi liên lạc đi lại hai bên bờ kinh Vĩnh An đều phải đi qua cầu. Thậm chí, cách cầu hơn cây số muốn sang bên kia kinh cũng phải chạy vòng ra cầu sắt.

Sau này, do nhu cầu đi lại của người dân hai bên bờ. Cây cầu thứ hai được xây phía trong đình nối với con đường bên hông trường Trung Học Bán Công Tân Châu chạy thẳng lên đường Ô Môi. Cây cầu này phía bên đường đá ( đường sang Châu Đốc- phân biệt với đường đất phía bên kia ) đầu cầu đối diện với tiệm điện của ông Lê Tân nên còn được gọi là cầu Lê Tân. Từ khi có cây cầu này cầu sắt còn được gọi là cầu ngoài và cầu Lê Tân là cầu trong.

Tôi còn nhớ vào khoảng năm sáu mươi mấy thì phải, một chiếc xe nhà binh chở hàng quân tiếp vụ bị rơi xuống sông phía bên sân banh làm ách tắc giao thông.
Ngày xưa, lúc còn nhỏ mỗi khi đi qua cầu tôi hay nhìn xuống dưới dòng kinh và diều này làm tôi rất sợ mỗi khi qua cầu. Tôi thận trọng bước từng bước một trên từng tấm ván.

Lớn hơn, khi đã biết bơi vào mùa nước nổi nước dưới dòng kinh chảy xiết. Có lần tôi cũng đã nhảy cầu sắt và thả trôi theo dòng nước đến cây cầu trong.

Cây cầu sắt sẽ vẫn mãi là một cái mốc để xác đĩnh vị trí ở Tân Châu. Bây giờ cây cầu không còn thơ mộng như ngày xưa nữa, nhưng những kỷ niệm về cây cầu sẽ không bao giờ phai nhòa trong ký ức của những người Tân Châu xa quê.
==========

Tranbc: Cầu Sắt bị sập một nhịp:

Khoảng năm 1967-1968, Thầy Nguyễn Văn Thân (dạy môn Thể Dục) lúc đó là Trưởng Ban Quân Tiếp Vụ cho Quận Tân Châu. Cơ quan Quân Tiếp Vụ ngày xưa đặt tại Sở Tầm Tang, đối diện với Trường Nam Tiểu Học, ngôi nhà tạm của Trường Trung Học Công Lập Tân Châu lúc bấy giờ.

Mỗi tháng Thầy phải về Tỉnh Châu Đốc lấy hàng chở trên xe GMC về Tân Châu. NGV tôi nhớ vào một buổi chiều mùa nước nổi, khi đang ngồi ngắm bà con qua lại thì chiếc xe Quân Tiếp Vụ cũng vừa về đến. Xe chở đầy ắp hàng, nặng nề bò lên cầu từ từ đến nhịp thứ nhất thì nhịp cầu bị gãy. Tội nghiệp Thầy Thân đứng trên cầu nhìn chiếc xe GMC với những kiện hàng mới lảnh về từ từ biến mất theo cơn nước lũ mà không thể làm gì được.

NGV không nhớ rõ là bao lâu, nhưng lưu thông bị gián đoạn vài tháng, tất cả lưu thông lại dời về câu cầu nhỏ lúc đó người Tân Châu mình gọi là Cầu Lê Tân vì nằm ngay tiệm chụp hình Lê Tân của Lê Phụng Khiêm.
==================

Lũy Tre Làng:
Đó là cây cầu sắt bắt qua con kinh Vĩnh An, ở một thị trấn nhỏ của Miền Nam nước Việt tôi. Một miền quê mà chả bao giờ lo chuyện thiếu gạo và cá. Một miền quê rất trù phú nhờ vào mùa nước nổi hàng năm mang lượng phù sa màu mỡ cho những cánh đồng phì nhiêu, những ruộng lúa xanh rì.

Tôi rất yêu cây cầu sắt quê tôi vì nó là chiếc cầu mang tôi đến trường trong suốt quãng đời học trò của tôi ở Tân Châu. Hàng ngày không biết bao nhiêu người qua lại, người ra chợ, kẻ đi buôn bán, người làm việc, kẻ tới trường. Quê hương tôi rất nghèo, không có được những chiếc cầu đúc kiên cố, lộng lẫy mà là những chiếc cầu tre, cầu khỉ, hay là cây cầu sắt của làng tôi mà thôi. Dù là cây cầu sắt rất giản dị, đơn sơ, chẵng những vậy đôi khi còn bị mục, gãy vài nhịp cầu làm Cha Mẹ tôi rất sợ khi tôi phải qua lại mỗi ngày đến trường. Mặc dầu vậy nhưng tôi rất yêu cây cầu đó, nó là hình ảnh của quê hương tôi, nơi đón tôi khi vừa cất tiếng khóc chào đời, cho tôi những gì đẹp nhất trong kí ức tôi. "Quê hương tôi nghèo lắm ai ơi" nhưng đối với tôi, nó rất đẹp, với những con sông chảy hiền hòa, những ruộng lúa xanh rì mạ non. Đẹp như những con diều bay bỗng trên bầu trời bình yên, đẹp như những chiếc xuồng nhỏ đánh cá của những người đi chài lưới mà bạn thấy được mỗi khi đi qua cây cầu sắt quê tôi, như những em bé hay trốn Mẹ tắm sông.

Tôi còn nhớ mỗi lần tan trường có biết bao nhiêu tà áo trắng tung tăng trên chiếc cầu sắt đó. Hình ảnh đẹp nhất mà khó có thể phai mờ trong tôi là hình ảnh Cha Mẹ tôi chở nhau từ vườn về, quần áo có khi còn dính vài đốm bùn của ruộng lúa, hay mủ xoài mà Cha Mẹ phải chăm sóc hàng ngày. Tôi có thể nhìn được hình ảnh đó bởi vì từ nhà tôi tới cầu không xa lắm. Mỗi khi đi xa về, được đặt chân lên cây cầu sắt quê tôi, lòng cảm thấy xúc động khó tả, cảm thấy ấm áp vô cùng. Mỗi tối ánh đèn chiếu sáng từ từng căn nhà dọc theo hai bờ kinh Vĩnh An trông sao ấm cúng vô cùng. Không những chỉ riêng tôi mà tất cả những ai sống cùng quê tôi đều đã đi qua chiếc cầu sắt đó, không nhiều thì ít, mọi người đều có biết bao kỉ niệm với cây cầu yêu thương nầy. Qua năm tháng cây cầu đã được sửa chữa rất nhiều lần nhưng nó vẫn đứng đó, như một nước Việt Nam dù bao năm tháng chiến tranh, bị xâm chiếm, nhưng nước Việt muôn đời vẫn là nước Việt. Quê hương tôi là thế đó các bạn ạ. "Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi".

Dù xa quê hương, nhưng trong lòng tôi luôn ấp ủ những hình ảnh của quê hương, hình ảnh thật đơn sơ như chiếc áo bà ba mà Mẹ tôi thường mặc, rất giản dị nhưng rất đẹp, đẹp lắm bạn ạ. Đẹp như tiếng Việt, ngôn ngữ Việt Nam của chúng ta.
LŨY TRE LÀNG
================

Quốc Hùng:
Trước đây đọc Phan Vân với Cây cầu sắt "một thoáng quê hương" và nay đọc Lũy Tre Làng với Cây cầu sắt "hình ảnh của quê hương tôi, nơi đón tôi khi vừa cất tiếng khóc chào đời, cho tôi những gì đẹp nhất trong kí ức tôi".

Bên cạnh đó, "NGV về thăm nhà cũ của mình trên đường Nguyễn Công Nhàn phải đi qua chiếc cầu nầy mà lòng lâng lâng nhớ đến những ngày xưa";

Dạ Lý cũng bắt đầu biết thương và quí cây cầu sắt. Dù khoảng thời gian đi qua cây cầu rất ngắn nhưng đó là khoảng thời gian Dạ Lý thích nhất trong quảng đường đi bộ từ nhà đến trường;

Bạn Tú Sún thì "cây cầu sắt được người Tân Châu xem là một điểm mốc để xác định vị trí ở Tân Châu như: bên này cầu, bên kia cầu, phía trong cầu, phía dưới cầu... vì ngày xưa cây cầu sắt nằm cạnh bưu điện Tân Châu. Bên này cầu là khu chợ (chợ cũ) bên kia cầu là dinh quận hay khu sân banh...

Với Thầy NTT thì "Một thời, Tôi đã đi qua cầu này ngày 2 buổi đến trường. Vị trí cầu trước kia nằm ngoài phía bờ vàm, cách độ 5m so với cầu hiện nay..."

Với tôi, khi còn học THCL-TC, lúc đó hình như cầu chưa có lối đi riêng cho người đi bộ, sau khi đá banh ở sân banh về, tôi cũng đã từng leo lên những thanh tay vịnh cầu rồi lao mình xuống dòng nước làm "bom tạ" như Phan Vân đã viết - và vào mùa nước nổi nước dưới dòng kinh chảy xiết, tôi cũng đã từng nhảy cầu sắt và thả trôi theo dòng nước đến cây cầu trong (cầu Lê Tân) như Tú Sún, và đã từng ngồi trong vòng rào Bưu điện nhà ba của Trần Long Đạt, Long Vinh, ngắm áo trắng đi học qua cầu. Nay thì không thể tìm lại những giây phút đó nữa.

Hiện nay ... Cầu còn, kênh đã và đang mất. Sắp tới ....Kênh mất, đâu còn cầu?
=============

Bong Diêu:
Nói thiệt, mỗi khi thấy một TP/thị xã/thị trấn nào đó mà có dòng sông/kinh xanh êm ả trôi qua, hai bên người ta làm công viên bờ kè thật đẹp là BD lại nhớ đến cảnh con Kinh Cũ bị lấp rồi lại buồn tiếc không nguôi, dù BD không có nhiều kỷ niệm vởi con kinh này.
Chắc ai cũng vậy thôi, phải hông bà con?
=================

Quoc Hung:
@PhanVân và BD!

Đây là lối làm “mì ăn liền”. Thay vì giải tỏa, dì dời tái định cư dãy nhà ven hai bờ kinh, kè đá tạo hành lang hoa kiểng bên dòng sông xanh êm ả lửng lờ trôi . . . thì kết quả sẽ ... lâu lắm; còn thổi cát vào lấp bằng, phân lô, phân nền . . . thì sẽ nhanh hơn nhiều, mà có khi còn dư mấy cái nền nữa !
Thống kê vừa qua cho thấy 90% việc làm sai là liên quan đến ĐẤT.


Bài số 3. BÃI CÁT (Viết vào ngày 04/6/2008)
( Một Thoáng Quê Huơng )

Xuống bãi cát tắm tụi bây ơi !
Chỉ đợi co thế , cả bọn kéo nhau chạy ùa xuống bãi Cát ở đầu vàm kinh Vĩnh An.Hầu hết những nguời dân ở thi trấn nhỏ bé hiền hòa nay ai cung biết đến bãi cát.Đây cũng là một địa danh thân quen, gần gủi với mọi người.Dòng kinh Vĩnh An bắt đầu từ bãi cát này.Bã cát là một trong hai địa điểm mà các thuơng lái hải hồ dùng lầm nơi lên xuống hàng hóa.Lúc đầu cũng chỉ có vài cái trại nguời ta dựng lện để giữ hàng hóa lâu ngày cùng với nhưng nguời sống trên nghe hỉnh thành nên một cái xóm mới mang tên xóm bãi Cát.Trái trái cây ,nông sản từ xứ sở miệt vườn Vĩng Long, Đồng Tháp, Hậu Giang tập trung về đây để lên chợ Tân Châu bán kịp phiên chợ sáng.
Bãi cát cũng là một cái hồ bơi thiên nhiên,bãi cát thoai thoải , sạch sẽ,nhờ có nó mà tôi biết bơi không phải riêng mình mà rất nhiều nguời nhớ có nó mà biết bơi.Buổi chiều sau những trận bóng quyết liệt các anh thanh niên cũng xuồng bãi cát hóng gió ,bàn cải việc thắng bại xong rồi thì xuống tắm ở bãi cát này.Khi thị trấn lên đèn thì ở trên bãi cát cũng có vài quán cà phê cóc mọc lên phong cảnh rất thanh bình vửa nhìn ghe xuồng qua lại,những tiếng sóng vỗ lao xa nhe nhẹ tạo nên một không khí thanh bình va lãng mạn.

Đã là dân Tân Châu thì ai cũng một lần nghe và biết bãi Cát.Nó ở đâu?Nó không đâu xa ngay đầu vàm kinh Vĩnh An. Đường bộ để đến đó là Vừa xuống dốc cầu Sắt rẽ phải vào đường Nguyễn Công Nhàn đi thẳng qua thành ông ban Tống gặp nhà giảng của Phật Giáo Hòa Hảo (sau năm 1975 được trưng dụng làm Thư Viện ).Bên phải thấy có cái hẻm nhỏ đi xuống đó là đường xuống bãi Cát.Vào những năm thời kỳ bao cấp (1980-1985) Chợ Tân Châu gấn như không được cung cấp nước sinh hoạt,nước của nhà máy rất quí nên mọi người thường ra bãi Cát để tắm.Với tôi đó cũng có thể xem là một nét văn hóa thời " thiếu nước ".Lúc đó đồ chơi không của trẻ con rât khang hiếm đám trẻ con chúng tôi nghỉ ra trò chơi mới móc cát lên vo lại 1 khối tròn như trái banh rồi cụn với nhau . Trái banh nào vỡ trước là thua. Những anh thanh niên thì mang banh xuống đá cho ra mồ hôi trước khi tắm. Có những buổi trưa chời cho nguời lớn ngủ hết đám chúng tôi rủ nhau ra bãi Cát làm banh cụn nhau rồi ùa nhau xuống tắm.Cái thú tắm bãi Cát là đến mùa trái cây nào thì có trái cải đó ăn.Lúc đầu thì chúng tôi xin trái cây gặp người rộng rải thì họ cho còn ngược lại thì chúng tôi ăn cắp nhiều khi cũng bị họ la mắng ,tệ hơn la bị đá đích vài cái đuổi đi. Đôi khi có những chiếc ghe lớn hoặc ca nô chạy qua có sóng lớn cả bọn mừng lắm gọi nhau í ới để tranh nhau nhồi sóng.Những lần đầu chưa có kinh nghiệm sóng chưa tới đã nhảy vừa trồi lên thì sóng tới đập vào mặt ,nhẹ thì nước vào mũi sặc, nặng thì được thêm vài ngụm nước vô bụng.Vậy mà vẫn ham có sóng lớn (Dân hai lúa làm gì có tiền mà đi ra Cấp chơi để biết biển sóng lớn cở nào ).Có những lúc nằm trên mép nước tụi tôi kháo nhau " Không biết biển bao lớn? nhìn có thấy bờ không?" có thằng nổ " ba tao bơi qua biển rồi " tui tôi phục lăn ra đất .

Đa số những người ra tắm ở bải Cát vì nó ở ngay đầu vàm , nước sạch , cát mịn không có bùn ,không bị lún rất dể chịu.Những buổi chiều sau những lo toan bộn bề cuộc sống, họ ra bãi Cát để giải tỏa thư giản.Gần 20 năm xa xứ, cứ mỗi lần đi ra Vũng Tàu , Long Hải , Hòn Rơm hay Hạ Long để nghĩ ngơi tôi mới chợt hiểu một điều không có bãi tắm nào kể cả bãi Cháy cũng không bằng bãi Cát Tân Châu thân thiện hiền hòa thơ mộng.Sau trận lở dất dữ dội tất cả đều nhận chìm dưới lòng sông.Bãi Cát cũng cùng chung số phận nhưng có phần may mắn hơn là cỏn một thẻo đất nhỏ khoảng vài mét vuông .Còn đâu những trận thư hùng bóng đá , những buổi trưa rủ nhau trốn đi tắm sống.Bãi Cát chỉ còn trong dĩ vãng tiềm thức của ai đã gắn liền với nó.Mỗi lần vê quê đứng bên bờ bên phía Dinh Quận(củ) Ngân Hàng tối cố gằng lục lọi trong bộ nhớ để tìm những dấu tích của bãi Cát ngày xưa mà nay mãi mãi năm im lặng với dòng sông.
=================PHAN VÂN============

Tranbc: PhanVân thân mến,

Cảm ơn Vân đã đưa NGV về lại quê nhà qua bài "Bãi Cát". Ngôi nhà ngói đỏ của NGV nằm trên đường Nguyễn Công Nhàn, những ngày trưa hè nóng bức thì NGV cùng YouDidIt và Nhị Châu lén trốn ngủ trưa ra bãi cát đá banh xong nhảy ùn xuống dòng nước Tiền Giang tắm mát. Không ngờ Vân cũng phá như thế, đi ăn cắp trái cây để bị đá đít nhưng không bị bắt. Phải nói là dân Tân Châu mình rất hiền hòa, cho dù bị mất cắp trái cây nhưng cũng không khó chịu, chỉ răng dạy rồi thả cho đi, con nít mà.
NGV còn nhớ thêm là dọc theo nhà giảng, trước thành Ban Tống, thỉnh thoảng có gánh xiệc sơn đông, mãi võ đến vừa trình diễn vừa bán thuốc cao, thuốc bắc, họ hay đậu ghe bên bãi cát này cả tháng trời. Những lúc như vậy thì NGV luôn có mặt trong hàng khán giả chỉ đến xem chứ không mua thuốc (còn con nít làm gì có tiền mua).
Thân mến, NGV

YouDidIt
Phan Vân thân mến,

Không phải chỉ có em là người viết về topic "Bãi cát... kỷ niệm" này, mà trước đó cũng đã có nhiều members trong này đề cập tới địa danh này rồi! Nhưng không hiểu vì sao, mỗi khi đọc được mỗi tâm tư của người viết về nó, là mỗi lúc YDI thấy lòng mình cứ bùi ngùi cảm xúc!

Một địa danh thật nhỏ! Một cái tên thật đơn sơ và xa lạ trong lịch sử... nhưng lại là một vùng ký ức thân thương thiêng liêng!

Có tin không, có một người, đời đã qua một nữa, vậy mà khi nghe ai đó nhắc về vùng trời quê hương kỷ niệm... mà nước mắt già nua vẫn còn rưng rưng ngấn lệ!

Phải chăng, trong lòng của người dân lành, dù là xa quê trăm dặm hay nghìn trùng... thì quê hương vẫn là một mối chung gắn bó...!!! Loại bỏ những nghịch lý chính trị và thân phận... chúng ta còn có chung một cội nguồn thiêng liêng, một mái ấm trú thân và lớn lên từ đó ...

Rất tiếc những địa danh đó, hay những tập tục thiêng liêng kia, chẳng may đã mai một theo thời gian! Sư xâm thực của địa lý có thể làm thay đổi địa thế! Sự tiến hóa của đời sống có thể do nhu cầu đòi hỏi mà biến dạng, nhưng ước chi những gì của lịch sử hay những tinh hoa trong hồn mãi luôn được bảo tồn ... thì hay biết mấy ... (Vì Nghe Thầy Tài kể cái bia Vĩnh An đã một lần mất, rồi con kinh VA cũng từ cạn khô, và cái cầu sắt dĩ nhiên cũng sẽ trở nên vô ích về sau...????... Buồn ơi là buồn)!

Tôi nhớ một mùa hè năm nào, dẫn vợ và con xuôi tàu viễn xứ, cũng từ bến Tàu gần Thành Bang Tống, tôi đã chỉ cái bãi cát thân thương đó và nói với vợ tôi rằng: "Em có thấy bãi cát đầu vàm kia không ... nơi đó tuổi thơ của anh đã lớn lên ... chỗ đó tình bạn của anh đã manh nha ... để rồi xuôi theo dòng Vĩnh An, anh đã nhập đời học sinh và lớn khôn từ đó! Kỷ niệm này không biết có thành ký ức về sau hay không ... nhưng anh ước ao có ngày nào đó anh sẽ về lại phơi nắng trên bãi cát đầu vàm mà gọi tên: Thinh ơi! Bá ơi! Phước ơi ... tụi mầy đâu rồi ... ra đây tắm cồn!"

Bây giờ dù thật xa ... nhưng khi nghe ai đó nhắc về bãi cát Thành Bang Tống lòng mình thật rung cảm vô thường

Tôi thật là vô duyên, trên thành Bang Tống đó có thằng bạn họ Nhan (mặt mụn) học chung mà không nhớ tên, không hiểu vì lý do gì mà chỉ nhớ tên đứa em gái của nó là Nhan Kim Dung ... Ơi Hời, đúng là già rồi lẫm cẫm!

Một lần nữa, cám ơn Phan Vân đã đưa tuổi thơ chúng mình về vùng thiêng liêng bất tử!

Bài số 4. MIẾNG ĂN (Viết vào Ngày 27/6/2008)

Ánh nắng chiều vàng cuối ngày đổ nghiêng trên những mái nhà của thị trấn nhỏ ven sông.Một ngày lao động sắp kết thúc.Mọi người chuẩn bị trở về nhà.Những tốp học sinh về muộn vội vã rời khỏi lớp học hoà vào dòng người để trở về nhà,nơi ở đó chắc hẳn đã có sẳn mâm cơm đang chờ chúng nó.

Thằng anh học lớp 7.Hôm nay,mẹ nó bệnh nghỉ ở nhà không đi dạy học.Ba nó đang đi công tác ở Châu Đốc ngày mai mới về.Nó rảo bước nhanh chân đi qua trường cấp 1 ở bên sân vận động (cũ) đón thằng em út học lớp 3.Thường ngày thằng em út nó vẫn đi vể với mẹ nó.

- Em đợi anh lâu chưa?

- Có được cô giáo khen không?

-Hôm nay có bị ai ăn hiếp em không?

.......

Vừa gặp thằng em, nó đã buông ra một lô câu hỏi , thằng em không kịp trả lời.Nó khẻ hối thúc thằng em.

-Đi nhanh lên, về nhà còn nấu cơm nữa đó.

Hai anh em bước nhanh qua cây cầu sắt.Mọi người ai cũng hối hả trở về nhà.Ánh nắng chiều le lói.Mặt trời cũng chuẩn bị đi nghỉ sau khi đã làm xong công việc của mình.

- E vô tắm rửa cho sạch sẽ, nấu cơm xong anh kêu vô ăn.Không được làm ồn để mẹ nghỉ.

Nấu cơm dọn lên bàn rồi mà sao thấy thằng em đâu? " Lại trốn xuống đường ra chùa Ông chơi nữa rồi ! ".Nó thoáng nghĩ trong đầu như vậy.

- Mày đi lên nhà nhanh

- Mày thèm lắm hả?

Với thái độ hết sức nóng giận,bực tức nó nắm tay lôi thằng em thằng sệt về nhà.Không thể kềm chế được nữa nó kéo thằng em đến chổ mẹ.Nó vừa khóc vừa méch với mẹ

- Mẹ coi đó, nó ra đầu đường chổ ông bán vịt quay. Nó đứng nhìn ngưởi ta chặc vịt mà nuốt nước miếng hoài.

Rồi nó quay sang thằng em.

-Lớn lên, tao làm có tiền , tao mua cho mày nguyên con vịt quay , cho mày ăn đã luôn.

Thằng em im lặng thút thít khóc.Thằng anh cũng hiểu hoàn cảnh gia đỉnh.Cuộc sống quá khó khăn.Làm sao bắt thằng em suy nghỉ và hiểu giống như nó được.Mặc dù tử trước tới giờ nó cũng chưa được nếm món thịt vịt quay nổi tiếng nhất xứ đó lần nào.Nó cũng thèm thịt vịt quay lắm.

Giờ đây, khi thằng em có tiền, thảnh đạt thỉ thằng anh đã đi xa rồi.Thằng em vẫn ao ước dù chỉ một lần được cùng với anh mình ăn chung miếng thịt vịt quay Tân Châu.

(Kính tặng người anh đã khuất PVTP )


Hẽm Chùa Ông

=================PHAN VÂN============

Tranbc:
PhanVan thân mến,

Đọc bài của em xong thì đôi mắt NGV hơi cay cay nhớ đến những ngày xưa mình cũng thèm ăn đủ thứ mà không có tiền mua. NGV nhớ vào tuổi 12-13, mẹ của NGV bịnh nặng tưởng là không qua nổi, ba thì bị động viên, nhà làm ăn thất bại vì bị người ta giựt nợ nên sau giờ học, NGV đi câu cá dọc theo bờ sông lấy thức ăn cho cả gia đình. Bây giờ ngồi đây nghĩ lại những lúc đó mới thấy quí giá và trân trọng những gì rất tầm thường đối với người khác.

Cảm ơn PhanVan đã viết một bài rất cảm động.

Thân mến.

NGV

Quôc Hùng:
Bài viết quá cảm động !.
Tặng PhanVân "đầu đường chỗ ông bán vịt quay" nè :
http://tan-chau.com/phpBBVietNam2/download.php?id=252
(Đố ai biết hẻm này ở đâu ?)

Bích Trần:
Anh Hùng thân,

Em biết hẻm này rồi, là hẻm nhà Thúy Hoa bạn em. Ngày xưa em thường đến nhà rủ Thúy Hoa đi học, chị Khanh có đứa con út lúc nhỏ xổ sữa tròn ơi là tròn, rất dễ thương. Lúc đó em học lớp 6 lại nhỏ con nên không cách gì ẳm thằng bé được. Thằng bé đó giờ đã trưởng thành và viết văn thật cảm động.
Anh Hùng về khu nhà ngày xưa có thấy buồn không? Hàng xóm mình nhiều người qua đời rồi, nhiều nhà lại đổi chủ, mỗi tối không còn những đám trẻ con chơi cút bắt, và cũng không còn những trò chơi tán hưng, ném lon ngày xưa nữa. Nhớ lại ngày xưa thật là vui, lâu lâu em vẫn còn nằm mơ gặp lại những người hàng xóm cũ của mình.
Cảm ơn anh Hùng thật nhiều, em rất thích những tấm hình của anh Hùng.

Thân.

Bích Trần

Quôc Hùng:
Đúng rồi, Bích.
Đây là Hẻm Chùa Ông.

Con hẻm này anh nhớ có tên là đường Nguyễn Đình Chiểu thì phải, nó xuất phát từ sân chùa Ông (đường Lê Lợi) đi đến đầu hẻm quẹo trái là đến cầu Sắt. Chạy song song với đường Nguyễn Công Nhàn nhưng Nó chỉ dài độ 500 mét là cùng.

Thập niên 50 và 60, khi anh ở đây, hẻm này có:
- Đầu hẻm đi vô, phía bên phải là nhà Ông bà Mười Quang, tới cửa sau nhà Thầy Hiệu trưởng Út, nhà chú tư Tol, kho của tiệm Nguyên Sanh (sau này Chú 2 Bền Thời Đại mua lại ở), đến nhà ông Chặc bán vải, nhà cậu Tư Mước (y sĩ), nhà bà Ba (anh Hoàng), nhà Ông Tư Thiện (thầy Thân), nhà ông Hao, nhà Vạn Hòa rồi đến nhà ông Chúng (đối diện sân chùa Ông) là hết đường.

- Đầu hẻm đi vô, bên trái là Ích Sanh Đường; đến cửa sau của tiệm thuốc bắc Thiên Thọ Đường, tiệm Triều Sơn, kho của Hồi Sanh Đường, uốn tóc Thanh Xuân, tiệm vàng Kim Nguyên (ba chú Bền), Hồi Sanh Đường (nhà Thái Liên, anh Dường), Lâm Tập Thành, Tập Thái, tiệm trà gí đó, tới nhà Bà Tiếng (có con tên Chiêu) đối diện hông Chùa Ông là hết hẻm.

Hẻm này ngày xưa thường tập trung chơi "tán hưng", "thảy ụ", thảy cọc", "ném lon", . . . và như tanchau nhắc, có lần anh làm tanchau u đầu về bị đòn đó.

- Thằng bé xổ sữa ngày xưa bây giờ nó cao 1,78 mét và nặng 85 Kg đang sống và làm việc tại SaiGon.

- Thúy Hoa ở LX gửi lời thăm Bích.
- Thúy Nga và Thuý Huệ ở SaiGon.
- Chị Khanh vẫn ở Tân Châu gần nhà Thu.

Chúc Bích vui, khõe.
Anh Hùng.

NTP:
Xin xía tiền bể vô một chút nhe.

Khà khà...vậy là TNP đã biết "cậu bé xổ sữa" đó là ai rồi đó!

TNP còn nhớ tiệm Ích Sanh Đường bán cao đơn hoàn tán. Ông bà chủ rất tử tế, chị em TNP gọi là Dì, Dượng Năm. Dì Dượng có hai người con là Chị Huê và Lượng (?). Hồi đó nhà TNP bán tạp hóa nên thường ghé đó mua đồ. Cả tiệm trà Tuấn Ký, Quãng Nguyên nữa. Bây giờ đi chợ Tân Châu thấy gì cũng lạ hoắc hết! "Những người xưa đó bây giờ ở mô nhỉ?"

Bài số 5. ĐÁNH MẤT (Ngày 11/5/2009)
Linh , Nam và Long là 3 người bạn thân , cùng học 1 trường . Nam thích Linh đã lâu mà chưa dám thổ lộ . Tình yêu của Nam chỉ được giấu kín trong 1 quyển nhật kí . Đã nhiều lần Nam định nói hết với Linh nhưng chưa bao giờ Nam đủ dũng cảm để nói ra chuyện đó cả . Lần nào cũng thế '' lần này sẽ được thôi mà '' nhưng ..............

Lần đầu

Cho đến 1 ngày , Nam quyết định sẽ nói cho bằng được . Nam tự nhủ '' nhất định sẽ được , nhất định sẽ được , nhất định.......''
_ Linh à , mình.....ờ......Linh........-Nam ấp úng
_Gì vậy Nam ??? - Linh hỏi
_Ờ.....mình....mình......à........ờ.......k ô.....kô có gì cả .
Một khoảng lặng giữa 2 người , Nam vẫn tự dằn vặt mình , tại sao kô nói nên lời.....
_Linh à , thật ra thì mình đã........
_Kìa Nam , đến nhà Nam rồi , chuyện gì nói sau nha - Linh cười tươi .
Bỗng Nam cảm thấy hụt hẫng , mọi chuyện đáng lẽ đã xong , ngày mai kô biết thế nào đây. Liệu Nam còn đủ can đảm để nói với Linh ??? Câu hỏi đó cứ dằn vặt Nam.
Nhưng hôm sau thì Linh đã quên đi , không hỏi lại Nam nữa . Vì vậy , Nam lại không có cơ hội ...

Ngày Valentin

Hôm nay là 14/2 , Nam đã chuẩn bị 1 thanh chocolate dành cho Linh , và vẫn như mọi năm , Nam chỉ biết giấu thanh thanh chocolate đó vào cặp Linh. Năm nào cũng thế , trường tổ chức đại hội mừng ngày lễ tình nhân , mỗi bạn sẽ tự chọn cho mình 1 người khác giới để đi tham dự . Nam hồ hởi mời Linh cùng tham gia thì
_Nam à , có ai đi cùng chưa ??? mình sẽ đi cùng Long , vậy nhé , tụi mình đi trước , lát Nam tới nha . - Linh vụt chạy mất , đến bên Long .
Cuộc đời thật trớ trêu , không phải như vậy , rõ ràng là Linh thích Long rồi còn gì nữa . Nam đau đớn , dằn vặt nhận ra tình cảm của Linh....Và đành chấp nhận '' chọn đại '' 1 bạn nữ khác để đi cùng ..........
Cuối cùng buổi lễ kết thúc , Nam và Linh cùng nhau bước trên con đường quên thuộc hàng ngày 2 buổi đi về.Nhưng giửa 2 người vẫn là cái khoảng im lặng ấy , khoảng im lặng mà Nam rất ghét đến khó thở......
_Mình...làm quen với...với...nhau nhá , như...người ta vẫn gọi là người....y..êu....ấy .
Nam giật mình , chuyện gì thế này , Nam có tin nổi không , có đúng Linh vừa nói không? Nam không tin vào tai mình , Nam muốn nói câu này với Linh lâu lắm rồi.Cổ họng Nam khô đắng vì mọi việc đến với Nam quá bất ngờ,mọi vật xung quanh đều chuyển động.Nắng chiều vàng cũng nhảy nhót trên ngọn cây.
_Làm gì mà cậu suy nghĩ nhiều thế , tất nhiên là mình phải phạt Nam , Sao Nam không nói lới nào hết vậy ?Không thích quen với mình hả? Linh khẻ cười, im lặng chút Linh khe nói nhỏ vào tai Nam.
Mình....mình.....đ..ùa.....đùa đấy.....hihi - Linh cười thành tiếng
_ Hay thật , thì ra là Linh đùa hả? làm mình cứ tưởng thật , đúng thế , mình và cậu thì làm sao có thể .......Giọng Nam đầy chua chát và bực tức
_Nam , suốt đời vẫn là vậy, không trưởng thành được đâu , đồ khờ ......
Nói xong Linh bước nhanh , bỏ lại chàng Nam khờ đứng ngây ngô , không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình
_Cái gì ? Chính Linh bảo là đùa mà . Như thế , chẳng lẽ , Linh nói thật ?

Những ngày sau đó

Nam và Linh vẫn cứ gặp mặt nhau , đơn giản thôi , vì 2 người học chung lớp . nhưng bây giờ đã có 1 khoảng cách rất lớn . Nhiều lúc Nam muốn nói chuyện đó với Linh nhưng Linh cố tình lẫn tránh . Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi mặc cho con người trở lại từ đầu. Họ cứ thế lặng thầm .Nam rất đau khổ, vằn vặt ....vá người chịu nghe Nam chia sẽ, thông cảm chẳng ai khác là cuốn Nhật Ký:
'' Nam ơi , sao mày hèn thế,bản lỉnh đàn ông của mày biến đâu mất rồi? ...'' , Nam thường xuyên tự sỉ vã như vậy .
Mấy tuần nay Linh nghĩ học, lớp vắng lạ thường , Nam không biết chuyện gì đang xảy ra với Linh.Trời đổ mưa, những giọt mưa xám xịch như tâm trạng của Nam

Trời mưa như trút , dưới mái hiên có 2 người đang trò chuyện :
_Mình có thể coi nhau như người yêu ??? - Long nói
_Có lợi gì ko ??? - Linh trả lời lạnh băng
_À, mình biết chuyện hai người , nhưng Nam quá khờ.
........................
--------------------------------------------------------
Ngày cuối khóa

Cuối cùng thì cũng đã kết thúc năm học cuối cấp , ngày chia tay bạn bè , thầy cô , Nam đứng ở một góc xa lặng lẽ trong về hướng Linh , nhưng bên cạnh Linh đã có Long. Nam chỉ muốn níu kéo , giữ lấy 1 chút gì đó , dù chỉ 1 chút thôi , những giây phút được trông thấy Linh . Bỗng , Linh tiến về phía Nam
_Nam nè , sắp kết thúc buổi chia tay rồi , mình chúc Nam thi được 1 trường thật tốt nhé . Mình cũng phải đi đây , sau này vẫn có thể liên lạc , nhưng sẽ ít gặp nhau đó , tạm biệt Nam nhé - Linh nói , chào Nam 1 cái rồi chạy lại bên Long
Hết thật rồi, thế là hết thật rồi , Nam mãi hướng về Linh .
Tai Nam lại ù lên, cổ họng lại đắng chát,khô nghẹt.không thể nói lời cám ơn.

Cơn mưa cuối mùa ra rít rơi,trong góc tối cà phê, một người đàn ông ngồi lặng lẽ nhìn vào cổng trường cũ.

- Chú là Nam phải không?có người nhờ tôi đưa chú vật này.
Cuốn sổ tay đã ngả màu theo thời gian , một cuốn nhật ký , nét chữ quên thân của Linh,Ký ức lại cuộn về nhòa lẫn trong mưa,những dòng chữ vẫn nhảy múa như tia nắng chiều vàng ngày trước.Chỉ 1 dòng cuối cùng của nhật ký
'' Linh yêu Nam ''
Thế đấy , sự thật vẩn là sự thật .Nam bật khóc như 1 đứa trẻ . Nam đã quá hối hận , quá căm ghét mình .
'' Giá như Nam can đảm hơn....giá như Nam có thể nói Nam yêu Linh....giá như hôm đó Nam trả lời đồng ý .Giá như thời gian có thể trở về 12 năm trước thì những giọt nước mắt đàn ông-trẻ con muộn màn đã không tuôn đổ như cơn mưa chiểu nhiều kỷ niệm
Nhưng......tất cả đã quá muộn , chỉ còn lại những '' giá như .....'' của Nam.
=================PHAN VÂN============

Bài số 6. Hạnh Phúc Ở Đâu? Ngày 26/01/2010

Ai cũng có hạnh phúc, hạnh phúc luôn đến với mọi người, trừ những người không biết cảm nhận và đón lấy nó mà thôi. Cuộc sống luôn đầy những khó khăn, vất vả. Nếu ai cũng nhìn quanh, than thở, nhìn đời bằng đôi mắt bi quan thì chắc chắn sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc.

Sao chúng ta không biết chấp nhận, đừng đòi hỏi quá nhiều mà hãy tìm cách vượt qua những khó khăn?

Trong thời buổi hiện nay, có phải kiếm được nhiều tiền là hạnh phúc? Để có nhiều tiền, nhiều người phải trả một giá rất đắt, phải làm những công việc mà bản thân không thích, phải khom lưng - mỏi gối, thế thì hạnh phúc ở đâu? Tìm thấy niềm vui trong công việc, kiếm tiền bằng chính bàn tay và khối óc của chính mình. Sử dụng những đồng tiền kiếm được hợp lý, có ý nghĩa, đó mới là hạnh phúc.

Trong tình yêu cũng vậy, nếu chúng ta biết hài lòng với thực tại thì mới hạnh phúc. Ta hãy đơn giản vấn đề là người yêu ta cũng là con người bằng xương, bằng thịt. Ông bà xưa có câu “nhân vô thập toàn”. Vì vậy mỗi người đều có những mặt ưu lẫn khuyết điểm. Nếu không biết nhìn nhận những ưu điểm và gói gọn những khuyết điểm của chính mình thì ta cứ loay hoay tìm và tìm mãi mà vẫn không có ai có thể cùng nắm tay đi hết cuộc đời còn lại.

Hãy dừng lại ở một bến bờ mà ta cảm thấy bình an, thoải mái còn hơn là cứ trôi vật vờ như những thanh củi trong dòng nước để đi tìm kiếm cái mà ta gọi là “hạnh phúc”.

Cuộc sống trở nên phức tạp là do ta kỳ vọng ở nó quá nhiều. Nhưng thực tế, khi chạm tới nó ta thấy những điều kỳ vọng là viễn vông, lúc đó sinh ra thất vọng. Nên biết mình là ai, ở đâu, và đơn giản mọi vấn đề. Chỉ có như thế, bạn mới hạnh phúc. - Có 1 câu chuyện như thế này :

Một chàng trai kia vào 1 ngày đẹp trời , vào 1 cửa hàng bán băng đĩa nhạc trên phố .
Chàng ta loay hoay mãi mới lựa được 1 đĩa nhạc và đưa cho cô gái bán hàng gói lại .
Cô gái gói thật tỉ mỉ và nhìn chàng trai bằng 1 nụ cười không thể có gì đẹp hơn
Từ đó chàng trai mỗi ngày lại vào cửa tiệm đó và chọn 1 đĩa nhạc .
Cô gái bán hàng cũng gói thật tỉ mỉ từng chiếc đĩa cho anh ta .
Một ngày nọ chàng trai quyết định để lại mảnh giấy có ghi số điện thoại của mình cho cô gái bán hàng và chạy thật nhanh về nhà .
Bẵn đi 1 thời gian sau chàng trai không đến mua đĩa nhạc nữa . Cô gái mới quyết định gọi điện thoại tới cho chàng trai .
Lúc này đầu dây bên kia mẹ chàng trai bật khóc nói rằng : nó đã mất cách đây vài tháng vì 1 căn bệnh .
Sau đó ít lâu , bà mẹ chợt nhớ đến con trai mình và bà vào phòng con trai mình khi xưa .
Bà thật bất ngờ khi mới vào đã thấy 1 chồng đĩa nhạc được gói tỉ mỉ , cẩn thận và chưa từng được mở ra sử dụng bao giờ .
Bà mở từng đĩa nhạc ra và cứ mỗi đĩa nhạc được gói như vậy kèm theo 1 tờ giấy của cô gái : " Tôi thấy anh thật dễ mến , mình làm quen được không ? " , các mảnh giấy tiếp theo cũng những dòng tương tự : " Mình đi xem phim được không ? " ....
Cứ thế bà mẹ chàng trai mở hết chồng đĩa nhạc và bật khóc .............

- Bạn hãy bỏ qua phút giây bẽn lẽn ban đầu để mạnh dạn nói với người mình thương yêu 1 câu rằng : I love You .

- Bạn hãy luôn nhớ rằng bạn chỉ có 1 cuộc sống để sống , do đó hãy luôn sống như chưa bao giờ được sống và yêu như chưa bao giờ được yêu .

- Hạnh phúc sẽ đến với người nào biết nắm bắt cơ hội và sẽ không bao giờ đến với kẻ đến sau dù chỉ 1 phút .
=================PHAN VÂN============

4 thg 2, 2010

So sánh từ ngữ miền Nam và Bắc

Trước hết , xin khẳng định những suy nghĩ sau đây hoàn toàn là ý kiến cá nhân của tác giả, hoàn toàn không (.... chưa) được mang tính GIÁO KHOA , và có thể nhiều sai sót.

TỪ NGỮ MIỀN BẮC - TỪ NGỮ MIỀN NAM:
Ấn tượng - Đáng ghi nhớ, đáng nhớ
Bác sỹ / Ca sỹ - Bác sĩ / Ca sĩ
Bang - Tiểu bang (State)
Bắc bộ / Trung bộ / Nam bộ - Bắc phần / Trung phần / Nam phần
Báo cáo - Thưa trình, nói, kể
Bảo quản - Che chở, giữ gìn, bảo vệ
Bài nói - Diễn văn
Bảo hiểm (mũ) - An tòan (mũ)
Bèo - Rẻ (tiền)
Bị (đẹp) - Không dùng động từ “bị;” chỉ dùng tĩnh từ (đẹp)
Bồi dưỡng (hối lộ?) - Nghỉ ngơi, tẩm bổ, săn sóc, chăm nom, ăn uống đầy đủ
Bóng đá - Túc cầu
Bức xúc - Dồn nén, bực tức
Bất ngờ - Ngạc nhiên (surprised)
Bổ sung - Thêm, bổ túc

Cách ly - Cô lập
Cảnh báo - Báo động, phải chú ý
Cái A-lô - Cái điện thọai (telephone receiver)
Cái đài - Radio, máy phát thanh
Căn hộ - Căn nhà
Căng (lắm) - Căng thẳng (intense)
Cầu lông - Vũ cầu
Chảnh - Kiêu ngạo, làm tàng
Chất lượng - Phẩm chất tốt (chỉ đề cập phẩm “quality,” không đề cập lượng “quantity”)
Chất xám - Trí tuệ, sự thông minh
Chế độ - Quy chế
Chỉ đạo - Chỉ thị, ra lệnh
Chỉ tiêu - Định suất
Chủ nhiệm – Trưởng ban, Khoa trưởng
Chủ trì - Chủ tọa
Chữa cháy - Cứu hỏa
Chiêu đãi - Thết đãi
Chui - Lén lút
Chuyên chở - Nói lên, nêu ra
Chuyển ngữ - Dịch
Chứng minh nhân dân - Thẻ Căn cuớc
Chủ đạo - Chính
Co cụm - Thu hẹp
Công đoàn - Nghiệp đoàn
Công nghiệp - Kỹ nghệ
Công trình - Công tác
Cơ bản - Căn bản
Cơ khí (tĩnh từ!) - Cầu kỳ, phức tạp
Cơ sở - Căn bản, nguồn gốc
Cửa khẩu - Phi cảng, Hải cảng
Cụm từ - Nhóm chữ
Cứu hộ - Cứu cấp

Diện - Thành phần
Dự kiến - Phỏng định

Đại học mở - ???
Đào tị - Tị nạn
Đầu ra / Đầu vào - Xuất lượng / Nhập lượng
Đại táo / Tiểu táo - Nấu ăn chung, ăn tập thể / Nấu ăn riêng, ăn gia đình
Đại trà - Quy mô, cỡ lớn
Đảm bảo - Bảo đảm
Đăng ký - Ghi danh, ghi tên
Đáp án - Kết quả, trả lời
Đề xuất - Đề nghị
Đội ngũ - Hàng ngũ
Động não - Vận dụng trí óc, suy luận, suy nghĩ
Đồng bào dân tộc - Đồng bào sắc tộc
Động thái - Động lực
Động viên - Khuyến khích
Đột xuất- Bất ngờ
Đường băng - Phi đạo
Đường cao tốc - Xa lộ

Gia công - Làm ăn công
Giải phóng - Lấy lại, đem đi… (riêng chữ này bị VC lạm dụng rất nhiều)
Giải phóng mặt bằng - Ủi cho đất bằng
Giản đơn - Đơn giản
Giao lưu - Giao thiệp, trao đổi

Hạch toán - Kế toán
Hải quan - Quan Thuế
Hàng không dân dụng - Hàng không dân sự
Hát đôi - Song ca
Hát tốp - Hợp ca
Hạt nhân (vũ khí) - Nguyên tử
Hậu cần - Tiếp liệu
Học vị - Bằng cấp
Hệ quả - Hậu quả
Hiện đại - Tối tân
Hộ Nhà - Gia đình
Hộ chiếu - Sổ Thông hành
Hồ hởi - Phấn khởi
Hộ khẩu - Tờ khai gia đình
Hội chữ thập đỏ - Hội Hồng Thập Tự
Hoành tráng - Nguy nga, tráng lệ, đồ sộ
Hưng phấn - Kích động, vui sướng
Hữu hảo - Tốt đẹp
Hữu nghị - Thân hữu
Huyện - Quận

Kênh - Băng tần (Channel)
Khả năng (có) - Có thể xẩy ra (possible)
Khẩn trương - Nhanh lên
Khâu - Bộ phận, nhóm, ngành, ban, khoa
Kiều hối - Ngoại tệ
Kiệt suất - Giỏi, xuất sắc
Kinh qua - Trải qua

Làm gái - Làm điếm
Làm việc - Thẩm vấn, điều tra
Lầu năm góc / Nhà trắng - Ngũ Giác Đài / Tòa Bạch Ốc
Liên hoan - Đại hội, ăn mừng
Liên hệ - Liên lạc (contact)
Linh tinh - Vớ vẩn
Lính gái - Nữ quân nhân
Lính thủy đánh bộ - Thủy quân lục chiến
Lợi nhuận - Lợi tức
Lược tóm - Tóm lược
Lý giải - Giải thích (explain)

Máy bay lên thẳng - Trực thăng
Múa đôi - Khiêu vũ
Mĩ – Mỹ (Hoa kỳ -USA)

Nắm bắt - Nắm vững
Nâng cấp - Nâng, hoặc đưa giá trị lên
Năng nổ - Siêng năng, tháo vát
Nghệ nhân - Thợ, nghệ sĩ
Nghệ danh - Tên (nghệ sĩ - stage name) dùng ngoài tên thật
Nghĩa vụ quân sự - Đi quân dịch
Nghiêm túc - Nghiêm chỉnh
Nghiệp dư - Đi làm thêm (2nd job / nghề phụ, nghề tay trái)
Nhà khách - Khách sạn
Nhất trí - Đồng lòng, đồng ý
Nhất quán - Luôn luôn, trước sau như một
Người nước ngoài - Ngoại kiều
Nỗi niềm (tĩnh từ!) - Vẻ suy tư

Phần cứng - Cương liệu
Phần mềm - Nhu liệu
Phản ánh - Phản ảnh
Phản hồi - Trả lời, hồi âm
Phát sóng - Phát thanh
Phó Tiến Sĩ - Cao Học
Phi khẩu - Phi trường, phi cảng
Phi vụ - Một vụ trao đổi thương mại (a business deal - thương vụ)
Phục hồi nhân phẩm - Hoàn lương
Phương án - Kế hoạch

Quá tải - Quá sức, quá mức
Quán triệt - Hiểu rõ
Quản lý - Quản trị
Quảng trường - Công trường
Quân hàm - Cấp bực
Quy hoạch - Kế hoạch
Quy trình - Tiến trình

Sốc (“shocked)” - Kinh hoàng, kinh ngạc, ngạc nhiên
Sơ tán - Tản cư
Sư - Sư đoàn
Sức khỏe công dân – Y tế công cộng
Sự cố - Trở ngại

Tập đòan / Doanh nghiệp - Công ty
Tên lửa - Hỏa tiễn
Tham gia lưu thông (xe cộ) - Lưu hành
Tham quan - Thăm viếng
Thanh lý - Thanh toán, chứng minh
Thân thương - Thân mến
Thi công - Làm
Thị phần - Thị trường
Thu nhập - Lợi tức
Thư giãn - Tỉnh táo, giải trí
Thuyết phục (tính) - Có lý (makes sense), hợp lý, tin được
Tiên tiến - Xuất sắc
Tiến công - Tấn công
Tiếp thu - Tiếp nhận, thâu nhận, lãnh hội
Tiêu dùng - Tiêu thụ
Tổ lái - Phi hành đòan
Tờ rơi - Truyền đơn
Tranh thủ - Cố gắng
Trí tuệ - Kiến thức
Triển khai - Khai triển
Tư duy - Suy nghĩ
Tư liệu - Tài liệu
Từ - Tiếng, chữ

Ùn tắc - Tắt nghẽn

Vấn nạn - Vấn đề
Vận động viên - Lực sĩ
Viện Ung Bướu – Viện Ung Thư
Vô tư - Tự nhiên

Xác tín - Chính xác
Xe con - Xe du lịch
Xe khách - Xe đò
Xử lý - Giải quyết, thi hành

(Trích từ Giáo sư . NNH)


Con số 108 là một con số huyền bí

Con số 108 là một con số huyền bí của vũ trụ, của thế giới vật chất và tâm linh:

Con số 108 là một con số huyền bí của vũ trụ, của thế giới vật chất và tâm linh:

- Đường xa cách giữa kim tinh (venus) và mặt trời là 108 triệu km; hiện nay con số 108 triệu km đang được các nhà thiên văn học dùng làm đơn vị đo lường khoảng cách từ trái đất đến các hành tinh khác ?

- Cổ của loài tinh trùng nào cũng có một cặp trung tử (centriole), mỗi cặp có 9 bó sợi, mỗi bó sợi có 3 vi ống (microtubbles) tức là 27 vi ống của mỗi trung tử, 54 vi ống trong một cặp và sẽ là 108 vi ống khi cặp này nhân đôi để chia thành 2 tế bào con?

-Con số 108 có liên quan tới hai tôn giáo lớn của thế giới, đó là Phật giáo và Kito giáo: số 54 và 108 chính là con số trong các chuỗi hạt (tràng hạt) của đạo Kitô (54) và đạo Phật (108).

- Bảng tuần hoàn Mendeleev: có 108 nguyên tố hoá học được tìm ra trong tự nhiên đã được phân bổ, khép kín với những liên kết nội tại được Mendeleev tìm ra và sắp xếp trong bảng tuần hoàn.

Khi Mendeleev tìm ra Bảng tuần hoàn, thế giới thời ông mới tìm ra được 63 nguyên tố; hiện nay con số đã lên tới 108 nguyên tố mà không phá vỡ, đảo lộn cấu trúc của Bảng tuần hoàn do ông phát minh ra ?

- Tử Vi đẩu số do Trần Đoàn đời Tống lập một khoa một đoán định về tương lai và hậu vận về số mạng của một con người dựa vào phép cân đẩu sao. Theo lý giải và lập luận của Trần Đoàn, bản mạng của con người bị chi phối bởi 108 ngôi sao trong một lá số Tử Vi?

- Có 108 anh hùng tụ nghĩa về Lương Sơn Bạc ?

- Chiến thắng mùa xuân 1975 khởi đầu tại Buôn Ma Thuột: thành phố này nằm trên kinh tuyến số 108 đông bán cầu ?

- Hà Nội có Bệnh viện 108 giành để dưỡng bệnh cho quân nhân ?

Phạm Viết Đào

Bài thơ "Màu Tím Hoa Sim" của Hữu Loan

Thời đi học mình thích nhất bài phổ nhạc này của Phạm Duy, nay thấy trên mạng có nguyên văn bài thơ và tâm sự của tác giả nên đưa lên để nhớ.
Quốc Nguyên
Ảnh Hữu Loan và bà Phạm Thị Nhu (vợ HL)


Màu Tím Hoa Sim


Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh
Tôi người vệ quốc quân xa gia đình
Yêu nàng như yêu người người em gái.
Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
Bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về thì thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê..
Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người gái nhỏ hậu phương.
Tôi về không gặp nàng
Má ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương tàn lạnh vây quanh
Tóc nàng xanh xanh ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
Không được nghe nhau nói
Không được nhìn nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
Áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa một mình đèn khuya bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa...
Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Biết tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu vàng cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân qua những đồi sim
Những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
Tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai tôi hát trong màu hoa
(áo anh sứt chỉ đường tà
 Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...)



Bài của (TNTT&GT) 07/02:

Hữu Loan là người ẩn tướng. Thoạt nhìn, rất khó đoán định nội lực của con người vừa có dáng tiên phong đạo cốt vừa có vẻ một tiều phu núi xanh này. Thì đúng, Hữu Loan đã từng làm công việc nặng hơn việc một tiều phu: ông thồ xe chở đá độ nhật và nuôi cả gia đình trong thời gian khổ và đau đớn. 
 
Nhưng ông lại vốn là một “ông tú” thời Tây, là người am tường Hán học, và là một nhà thơ có “số má” ở nước mình. Chỉ một bài thơ “Màu tím hoa sim” Hữu Loan đã chinh phục được người đọc thơ rất nhiều thế hệ, chinh phục cả người ngoài Bắc lẫn trong Nam.

Góp vào cho sự quảng bá bài thơ bất tử ấy là hai ca khúc phổ thơ, một của Phạm Duy, một của Dũng Chinh. Bài Phạm Duy phổ có vẻ “bác học” hơn, còn bài Dũng Chinh bình dân hơn (bolero). Nhưng cả hai bài đều phổ biến rất rộng trong nhân gian. Tôi chính thức gặp và chơi với Hữu Loan mới từ năm 1988, khi ông và vài người bạn văn nghệ đi từ Lâm Đồng xuống Quy Nhơn. Sau đó, tới năm 1989, tôi về Quảng Ngãi và gặp Hữu Loan đang “ngao du sơn thủy” ở quê tôi. Thế là cùng dắt díu nhau đi đọc thơ và nói chuyện thơ ở các huyện, các trường PTTH. Hữu Loan có giọng đọc thơ rất ấm và đặc chất... Thanh Hóa. Nhưng đọc thơ có vẻ không phải “nghề” của ông, chẳng qua gặp lúc đò giang thì thế thôi.

Chơi với Hữu Loan, thích nhất là nghe ông trò chuyện. Từ chuyện xa tới chuyện gần, từ chuyện kinh Dịch tới thơ Đỗ Phủ. Trong lòng nhà thơ già này là cả một kho kiến thức, luôn được ông nghiền ngẫm và uẩn súc nên là những kiến thức của sự trải nghiệm chứ không phải kiến thức kinh viện. Đó là kiến thức đẫm chất đời. Hữu Loan ung dung và khiêm nhường, giọng khẽ mà vang. Người như thế, phùng thời có khi làm tới chức tể tướng chứ chả chơi! Nhưng Hữu Loan chỉ là nhà thơ nơi xóm mạc, gần như hai phần ba đời ông ở quê Nga Sơn, Thanh Hóa. Ông sinh năm 1916, bằng tuổi Xuân Diệu và Hàn Mặc Tử, nhưng vẫn còn tại thế. Ông có lẽ là nhà thơ Việt Nam cao tuổi nhất hiện còn sống (Nguyễn Viết Lãm thua ông 3 tuổi). Tôi có lần hỏi đùa ông, hồi ấy khoảng năm 1990, rằng nếu bây giờ bọn đàn em mời ông đi uống bia... ôm, ông có đi không? Hữu Loan cười rất ngây thơ, không ra phản đối cũng không ra đồng ý.

Hồi đại hội 5 Hội nhà văn 1995, Hữu Loan lần đầu tiên xuất hiện tại một đại hội chính thức của Hội nhà văn sau gần 40 năm vắng bóng. Thôi thì tay bắt mặt mừng, anh em các thế hệ nhà văn xúm xít quanh ông. Hữu Loan liên tục được mời... uống bia. Khi ngồi bên Mỹ Dạ, trông Hữu Loan rất tươi tỉnh. Không ai nghĩ ông già này đã trải qua những tháng năm ghê gớm thế nào! Giọng vẫn chân chất, nhỏ nhẹ. Với giọng nói đó, người ta có thể vượt qua những tháng ngày nặng nề nhất. Bây giờ mỗi khi nghĩ và nhớ tới Hữu Loan, lại cảm thấy như nghìn trùng xa cách, dù Thanh Hóa nằm ngay trên quốc lộ 1. Bởi ngay lúc ở cạnh Hữu Loan, vẫn có cảm giác “Hữu Loan thiên lý”. Ông xa xôi như hình bóng một tiên ông, lại gần gũi như một người nông dân vừa xong buổi cày. Thiên lý ấy lại gần trong gang tấc.
Nhật Chung










Lời tự thuật của tác giả

3 thg 2, 2010

Người VN đầu tiên trượt tuyết đến Nam Cực



Người VN đầu tiên trượt tuyết đến Nam Cực.

Cuối năm 2009 tôi đã có dịp trượt tuyết đến Nam Cực, sau khi cũng đã có một dịp tương tự đến Bắc Cực một năm trước đó.
Có người hỏi tôi tại sao lại muốn đi Nam Cực. Câu trả lời ngắn là tại sao không. Nhưng đó chỉ là một phần mà thôi.

Cuối năm 2005, tôi may mắn có dịp đi châu Nam Cực theo dạng du lịch bằng tàu đến các đảo và bán đảo châu Nam Cực. Cảnh vật ở đấy rất đẹp, thật hùng vĩ và hoang sơ.
Tôi đã đi các vùng miền bắc Canada, Greenland và Iceland và rất mê các vùng này nhưng khi đến châu Nam Cực, tôi biết mình sẽ phải thực hiện các chuyến đi lớn hơn và xa hơn để thỏa mãn sự đam mê này.

Hơn nữa tôi cũng có chút máu mạo hiểm và ưa sự thử thách, nên thế là ba năm sau tôi quyết định đi Bắc Cực theo kiểu mạo hiểm là trượt tuyết thay vì chỉ bay tới đó.
Chuyến đi Bắc Cực thành công nên tôi muốn thử thách mình hơn chút nữa, đó là Nam Cực.

Đa số chúng ta sống ở các vùng không cao hơn mặt nước biển là mấy nên nếu đặt chân đến Nam Cực, ta sẽ bị hội chứng độ cao như khó thở, nhức đầu, nôn mửa hay bị ảo giác và có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Bắc Cực vs. Nam Cực
Tuy lần này cũng trượt tuyết từ vĩ độ 89 đến vĩ độ 90, với khoảng cách 112 km, giống như chuyến đi Bắc Cực, nhưng hai chuyến là khá khác nhau.

Bắc Cực nằm giữa Bắc Băng Dương nên băng lúc nào cũng trôi dạt theo luồng nước. Cho nên việc di chuyển trên băng khá nguy hiểm vì chúng có thể vỡ.

Nam Cực tuy nằm trên băng nhưng lớp băng này rất dày, có khi gần 3000 m, phủ trên mặt đất của châu Nam Cực, nên băng chỉ trượt rất ít (khoảng 10 m mỗi năm). Do vậy việc di chuyển đến Nam Cực ít nguy hiểm hơn.

Nhưng Nam Cực có cái khó khác là vì lớp băng dày gần 3 cây số, và vì ở trục quay của trái đất, áp suất không khí thấp hơn nên nó giống như ở độ cao 4000m so với mặt biển.

Đa số chúng ta sống ở các vùng không cao hơn mặt nước biển là mấy nên nếu đặt chân đến Nam Cực, ta sẽ bị hội chứng độ cao như khó thở, nhức đầu, nôn mửa hay bị ảo giác và có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Ngoài ra, tính chất của tuyết ở hai cực rất khác nhau. Tuyết tại Bắc Cực cứng vì không khí có độ ẩm vì nằm trên mặt nước trong khi tuyết tại Nam Cực xốp và gần như là cát. Sức cản của tuyết ở Nam Cực khá lớn nên kéo sled rất mệt.


(Từ trái sang) Nubo Huang, Andreas Meyer, David Hamilton và Khải Nguyễn

Chuẩn bị
Tuy đã trượt tuyết đến Bắc Cực và đã có kinh nghiệm, nhưng để chuẩn bị tốt nhất cho chuyến đi, tôi đã tập luyện và chuẩn bị sức khoẻ gần cả năm.

Tôi nhỏ con (1m64) và nặng chỉ có 56kg vì vậy để kéo sled nặng 35-45 kg trên tuyết, cần phải có sức khỏe tốt, tim mạch tốt.

Và nhất là phải quen với độ cao với tình trạng loãng oxy. Các bài tập luyện chính là leo máy thang (stairmaster), máy chèo thuyền (rowing), chạy xe đạp, nói chung là các bài tập về cardiovascular.

Cuối tuần thì đi hiking ngọn đồi cao 767m gần nhà và mang balô nặng khoảng 18-19 kg.
Để quen việc kéo sled, tôi đi ra bãi biển cũng gần nhà kéo bánh xe hơi. Cũng may bãi biển này vắng nên ít người hỏi tôi kéo vỏ xe để làm gì.

Ngoài các bài tập như trên, tôi cũng tham gia các chuyến leo núi như Mt Shasta (4322m), Mt Rainier (4392m) và Mt Whiney (4421m) để quen với độ cao trên 4000m và cường độ hoạt động ở các độ cao này.

Lên đường.

Việc chuyên chở, hậu cần ở châu Nam Cực rất phức tạp vì thời tiết, địa hình và sự hoang sơ hiểm trở và khoảng cách. Vì vậy chuyến đi rất đắt tiền vì tất cả mọi thứ đều phải chuyên chở từ Chile đến.

Sau nhiều tháng chuẩn bị, ngày khởi hành của chuyến đi chờ đợi cũng đến.
Tôi đến Punta Arenas (Chile) vào ngày 14 tháng 12, hai ngày trước khi ngày khởi hành để chuẩn bị cho những thứ phút cuối.

Trong cuộc họp chuẩn bị, tôi gặp hai trong số bốn người đồng hành của mình. Đó là một doanh nhân Trung Quốc tên Nubo Huang và một kỹ sư người Đức Andreas Meyer.
Nhóm tôi có 5 người với người dẫn đường là 6. Hai người còn lại là cặp vợ chồng luật sư người Anh, John Sipling và Tanya Sipling.

Người dẫn đường và cặp vợ chồng người Anh lúc này đã ở trại Patriot Hills tại châu Nam Cực để tập luyện trước.

Ngày bay, chuyến bay bị dời lại vài lần vì thời tiết tại Patriot Hills xấu nhưng cuối cùng chúng tôi cũng lên đường.

Đến khi ngồi trong máy bay tôi mới có cảm giác là mình sẽ bắt đầu một chuyến đi lớn, gần như là một lần trong đời.

Và lúc đó tôi nhận ra rằng giấc mơ Nam Cực đã rất gần, chỉ hy vọng mọi việc được suôn sẻ vì từ lâu tôi đã biết những chuyến đi mạo hiểm như thế này hoàn toàn phụ thuộc vào thời tiết, sự may mắn và sự chuẩn bị. Sự chuẩn bị tốt thì có thể nhưng hai thứ kia không ai điều khiển được.


Patriot Hills. Đây là trại (basecamp) của công ty tổ chức chuyến đi.

Trại nằm vĩ độ 80 độ nam và 81 độ tây, nằm trong đất liền của châu Nam Cực.
Trại chỉ hoạt động ba tháng từ cuối mùa xuân đến mùa hè của nam bán cầu để phục vụ công việc vận chuyển và tổ chức các chuyến đi mạo hiểm đến Nam Cực và leo núi Vinson tại châu Nam Cực. Trại được dựng lên và dẹp đi hàng năm.
Việc chuyên chở, hậu cần ở châu Nam Cực rất phức tạp vì thời tiết, địa hình và sự hoang sơ hiểm trở và khoảng cách. Vì vậy chuyến đi rất đắt tiền vì tất cả mọi thứ đều phải chuyên chở từ Chile đến.

Ngay cả việc máy bay có thể đáp xuống “đường băng” cả là một vấn đề. Đường băng ở đây đúng là một đường băng theo nghĩa đen – máy bay đáp xuống băng và không thể dùng thắng để ngưng lại mà phải cho động cơ quay ngược để máy bay chậm lại từ từ.
Tất cả những chất thải, từ rác, nước rửa chén bát đến chất thải con người (cả hai thứ) đều được mang về lại đất liền chứ không để lại tại trại vì họ muốn bảo vệ môi trường.

Chúng tôi đến trại Patriot Hills ai nấy đều phấn khởi.

Người ở chung lều với tôi, cũng là một người Anh, nói chỉ việc đến trại này thôi cũng đáng tiền.

Thật vậy, trong chuyến bay của tôi có một người Nhật còn khá trẻ nhưng anh có lẽ bị dị tật ở chân nên phải xài nạng. Anh bay đến trại chỉ để ở đó một giờ rồi bay về lại Chile. Tôi nghĩ anh cũng tốn khá nhiều cho chuyến bay này.

Chúng tôi ở trại vài ngày để thực tập và làm quen với các công việc hàng ngày mà chúng tôi sẽ làm trong chuyến đi.

Vĩ độ cuối cùng

Sau 4 ngày thực tập và chờ đợi thời tiết tốt, chúng tôi, 5 người không quen biết mấy ngày trước đó và David Hamilton (người Anh) cùng lên máy bay Twin Otter nhỏ để bay đến vĩ độ 89 nam để bắt đầu cuộc hành trình của mình.

David Hamilton là người đã dẫn đường cho Sir Ranulph Fiennes trong lần leo núi đầu tiên lên đỉnh Everest hồi năm 2005.

Khi máy rời chúng tôi tại vĩ độ 89 nam, tôi biết rằng chúng tôi chính thức chia cắt với thế giới.
Một cảm giác xáo trộn, vừa háo hức vừa lo về thử thách mà mình có thể chưa bao giờ biết đến.

Các bạn đồng hành cũng có tâm trạng này. Nhưng trên hết chúng tôi đã biết trước chuyến đi sẽ khó khăn nên sự lo lắng cũng không át đi được sự háo hức.
Hôm đó là một ngày đẹp trời, nắng chói chang. Tuy vậy nhiệt độ vẫn rất thấp, -19C. Chung quanh toàn màu trắng, không một sinh vật ngoại trừ chúng tôi.

Chúng tôi nhanh chóng dựng lều trên tuyết để nghỉ, để ngày hôm sau thật sự bắt đầu hành trình trượt tuyết đến điểm đáy thế giới.
Nubo, Andreas và tôi ở trong một lều, John and Tanya một lều khác và David ở một mình trong một lều nhỏ.

Hành trình trượt tuyết
Sáng thức dậy vào lúc 6 giờ, chúng tôi bắt bếp để làm tan tuyết và đun sôi nước để ăn cereal (bỏng ngũ cốc).

Andreas, Nubo và tôi thay phiên nhau mỗi ngày “làm bếp”. Nói làm bếp thật ra chỉ việc bắt bếp, lấy tuyết cho vào nồi cho tan đến sôi thôi.
Chỉ có bữa ăn tối chúng tôi mới nấu ăn bằng cách cho nước sôi vào nồi thức ăn khô và đảo sơ qua để không bị khét.

Việc ăn uống trong chuyến đi kiểu này rất đơn giản. Thức ăn cho bữa sáng thường là cereal với sữa bột hoặc nếu không thích thì mì ăn liền.
Trong lúc trượt tuyết thì ăn snacks với các loại hạt và mứt như hạt điều, đậu phộng và nho khô, cộng với chocolate, bánh cookies, salami và power bars.

Bữa ăn chính là bữa tối gồm các món ăn đã sấy khô chỉ cần đổ nước sôi vào là ăn được, cộng với thịt đã chín đông lạnh.
Sau khi ăn sáng chúng tôi sắp xếp sled của mình và tháo lều xuống để đi.
Ngày đầu trượt tuyết, David quyết định trượt tuyết từ từ, và chỉ có 6 tiếng thôi vì chúng tôi phải làm quen với cao độ từ từ.

Trước khi đi Chile, tôi đã đi trượt tuyết ở Colorado, ở cao độ gần 2800m nên tôi không gặp mấy khó khăn với độ cao.

Nhưng ngày đầu, sled đầy và nặng, nên 6 tiếng kéo sled khá vất vả.
Hôm đó trời cũng gió nhiều nên chúng tôi phải che chắn tất cả, không để phần cơ thể nào tiếp xúc với cái lạnh.

Vừa kéo sled nặng, vừa phải biết điều chỉnh các lớp áo quần để không bị đổ mồ hôi hoặc bị quá lạnh, trong khi cơ thể làm việc rất nhiều mà oxy hít vào không đủ là một việc khó khăn nếu chưa quen. Cuối ngày hôm đó thì chúng tôi đã trượt tuyết được khoảng 10 km.

Ngày hôm sau, sau một “đêm” nghỉ ngơi (gọi là đêm chứ thật ra mặc trời chiếu sáng 24/24, chúng tôi phải dùng miếng che mắt để có thể ngủ được), chúng tôi lại “dọn nhà” – tức là lều mà chúng tôi dựng lên buổi tối – để lên đường đi tiếp.

Sau khi đi được 3 chặng, Tanya và John nói với David xin được nghỉ lại.
Chúng tôi lúc này không biết việc gì xảy ra và ai cũng ngỡ ngàng. Thì ra Tanya bị hội chứng độ cao (Acute Mountain Sickness) và cô cảm thấy rất yếu không thể đi được nữa.
Sau này tôi mới biết là đêm trước, cô đã không ngủ được vì khó thở và nhức đầu. Đấy là những triệu chứng ban đầu của hội chứng này.

Chúng tôi thế là dừng lại để có thể chăm sóc cô, hy vọng cô sẽ quen dần với độ cao ngày hôm sau.
Hai vợ chồng người Anh đêm đó quyết định sẽ không tiếp tục đi nữa vì Tanya càng yếu hơn. Họ đã liên lạc với Patriot Hills để họ cho máy bay đến chở về. Nhưng Patriot Hills đã thuyết phục đôi vợ chồng hãy thong thả, và hy vọng Tanya sẽ khỏe hơn ngày hôm sau.

Ngày kế tiếp, chúng tôi quyết định chia bớt đồ đạc trong sled của Tanya cho tất cả mọi người còn lại, chỉ chừa lại một số vật nhẹ trong sled của cô.
Sled của tôi đã nặng thêm khoảng 7kg. Trong khi mỗi kg đồ đạc khi kéo lâu dài là cả một vấn đề, thì nay chúng tôi ai cũng phải thêm cả 7-8 kg. Chắc bạn cũng đoán được, chúng tôi ai cũng mệt hơn ngày hôm trước rất nhiều.

Tuy sled của cô đã nhẹ đi rất nhiều, nhưng Tanya vẫn còn triệu chứng của hội chứng độ cao, và bắt đầu có thêm những triệu chứng mới.
David quyết định sẽ lấy ngày hôm sau là ngày nghỉ cho cả đoàn để Tanya có hồi phục.
Đó là ngày trước Giáng Sinh.

Đêm đó, vì có một ngày nghỉ, chúng tôi nấu thức ăn nhiều hơn một tí và tôi đã đem ổ bánh fruit cake mà tự tay tôi nướng ở nhà và mời các bạn đồng hành sang lều của chúng tôi để có một buổi tối Giáng Sinh ấm cúng trong cái lạnh cắt da của châu Nam Cực.

Không những có bánh ăn Giáng Sinh, tôi còn đem theo quà nhỏ cho tất cả mọi người và cả “cây thông” Noel (do bé cháu tôi 3 tuổi vẽ và gửi cho tôi trước khi lên đường). Đây là một đêm trước Giáng Sinh thật đáng nhớ trong đời.

Ngày Giáng Sinh và ngày 26/12, tuy Tanya đã bình phục chút ít nhưng chúng tôi vẫn đi ít giờ để Tanya có thể theo kịp trong khi chờ máy bay đến đón Tanya và John.
Cuối cùng, đến ngày 27, máy bay mới có thể đến. Chúng tôi lúc này có những cảm xúc trái chiều, vừa buồn vì họ không thể tiếp tục đi đến Nam Cực nhưng cũng mừng cho họ vì nếu kéo dài thì sức khỏe của Tanya có thể gặp nguy hiểm. Đến ngày này, chúng tôi chỉ mới đi được nửa đường.

Bây giờ đoàn chỉ còn 4 người, chúng tăng tốc rất nhanh và đến ngày 29/12, chúng tôi đã có thể thấy trạm nghiên cứu Admundsen-Scott của Mỹ ở chân trời.

Ai nấy đều mừng rỡ vì cả tuần chỉ thấy tuyết và không gì khác.

Ngày 30/12 là ngày đặc biệt đối với tôi. Chúng tôi cuối cùng cũng đến được cái điểm mà tôi ước mình có dịp đặt chân tới, 90 độ nam. Cái điểm đó không có gì đặc biệt ngoại trừ tấm bảng “Geographic South Pole”, một cây cột đánh dấu điểm Nam Cực và lá cờ Mỹ, được dựng phía ngoài trạm nghiên cứu.

Nhưng cái điểm đó chính là đích đến của biết bao nhiêu các nhà thám hiểm ngày xưa và nay, có khi bỏ mạng sống chỉ để đến một lần trong đời.

Chỉ với trợ giúp của tiến bộ khoa học cùng với kiến thức về châu Nam Cực càng nhiều như ngày nay, những người như tôi mới có thể làm những chuyến đi mạo hiểm đến nơi đây, có phần nào an toàn hơn ngày xưa.

Suy nghĩ sau chuyến đi
Khi nghĩ lại về chuyến đi, tôi cho rằng mình quá may mắn có cơ hội đến những vùng đất mà rất ít người đã đến.

Ông Mike Sharp, một nhà thám hiểm châu Nam Cưc kỳ cựu, và là một trong những người chủ của công ty tổ chức chuyến đi, đã cho tôi biết 40 năm trong nghề, ông chưa bao giờ gặp hoặc nghe nói tới người gốc Việt đi tới Nam Cực bằng chính sức lực của mình, đi bộ hay trượt tuyết.

Nếu đúng, đây là niềm vinh dự to lớn cho tôi.

Khải Nguyễn

2 thg 2, 2010

Bài Khí công tăng tuổi thọ - Bs Lê Văn Vĩnh

Bạch hạc hoán dương (hạc trắng gọi Mặt Trời) là bài khí công dưỡng sinh đơn giản nhất của các tăng ni chùa Thiếu Lâm. Bài tập này đã có từ ngàn xưa, dùng để luyện tập cơ bản mỗi buổi sáng nhằm điều khí, dưỡng thân và định thần, tăng cường tuổi thọ.

Bạch hạc hoán dương (hạc trắng gọi Mặt Trời) là bài khí công dưỡng sinh đơn giản nhất của các tăng ni chùa Thiếu Lâm. Bài tập này đã có từ ngàn xưa, dùng để luyện tập cơ bản mỗi buổi sáng nhằm điều khí, dưỡng thân và định thần, tăng cường tuổi thọ.

Bài khí công này tuy ngắn, chỉ có 4 thế nhưng bao gồm tất cả các động tác thăng, giáng, khai, hợp làm cho khí huyết toàn thân hoạt động. Nếu muốn đạt đến mức độ cao nhất của khí công, dù bạn đã tập luyện thành thục đi nữa cũng phải an định thân tâm, hòa đồng vũ trụ.
Sau đây là cách tập đơn giản và tiết kiệm thời gian nhất, có thể thực hành mỗi buổi sáng: Hít vào bằng mũi, bụng dưới phình (đan điền). Thở ra bằng mũi, hóp bụng tối đa, thời gian hít vào bằng thời gian thở ra.

Thế 1:
Đứng nghiêm, thả lỏng toàn thân, 2 chân đứng dạng ra bằng vai, 2 tay buông thõng ép sát 2 bên đùi. Thở tự nhiên.

Thế 2:
a. Lật ngửa 2 bàn tay và đưa thẳng ra trước ngang vai; hít vào bằng mũi từ từ và sâu.
b. Cúi xuống đưa 2 tay sát đất, 2 mũi bàn tay hướng vào nhau, lòng bàn tay hướng lên: thở ra bằng mũi sâu. Hai chân thẳng chứ không được cong.

Thế 3:

a. Từ từ nhấc người và vai lên cho đến lúc 2 bàn tay ngang đầu gối (chỉ có vai cử động), hít vào bằng mũi.
b. Vai hạ xuống, 2 tay lại đưa xuống sát đất (chân vẫn thẳng không được cong), thở ra bằng mũi giống động tác 3.
Đưa lên xuống và thở hít như thế 3 lần.

Thế 4:
a. Đưa 2 tay từ ngoài lên cao quá đầu, 2 tay thẳng như chữ V đưa ra 2 bên; Hít vào bằng mũi.
b. Nắm 2 bàn tay lại đưa xuống ngang vai, lòng bàn tay úp vào 2 vai, từ từ mở bàn tay ra, từ 2 vai đưa thẳng xuống sát 2 bên hông, tay thẳng; thở ra bằng mũi, ngực ưỡn vai thả lỏng.
Chú ý: Có thể tập nhiều lần tùy sức, thả lỏng càng nhiều càng tốt. Động tác thật chậm rãi và hơi thở sâu từ từ, không gấp gáp như tập thể dục hoặc thể thao.
Sau khi tập xong, phải thở xả nhiều lần để trả nợ oxy (nợ rất ít): Hít vào bằng mũi phình bụng, thở ra bằng miệng thóp bụng, thời gian thở ra gấp đôi thời gian hít vào.
BS Lê Văn Vĩnh

Hot boy . . . hot beo - Nguyễn Quang Lập

Tuổi lấy chồng của con gái ngày mỗi cao, xưa quá hai mươi đã sợ ế chồng lo sốt vó, nay nhiều cô ba mươi tuổi vẫn nhởn nhơ như tuổi đang xuân, chưa đến bốn mươi chưa lo ế. Sở dĩ như vậy vì ngày xưa việc chồng con có cha mẹ lo, cứ đến tuần cập kê là cha mẹ đã sắp đặt cho một tấm chồng, may nhờ rủi chịu, khỏi phải lo lắng gì.


Ngày nay cha mẹ thả cho tự do chọn lựa, tưởng thế là sướng hoá ra gay cấn vô cùng, thằng mình ưa thì nó không ưa, đứa không ưa thì nó lại ưa. Vả, cô nào cô nấy đều ham trai thời thượng, nay gọi là hot boy xưa thì gọi là người yêu lý tưởng. Người yêu lý tưởng có một nhúm, con gái có cả đàn, phân phối làm sao cho đủ.

Người yêu lý tưởng cũng tuỳ theo thời thế mà đổi thay, thời này anh là hot boy thời sau anh chỉ là hàng tồn kho, chả ai thèm. Ở đâu không biết chứ ở ta thời này chuyển sang thời kia nhanh như chớp mắt, không thể lường trước được.

Những từ năm 60-70 thế kỉ trước người yêu lý tưởng là anh bộ đội. Có lẽ thời loạn, anh bộ đội nổi lên như mẫu người hùng, được xã hội yêu quí ngưỡng mộ. Thoạt kì thuỷ con gái hễ cứ thấy anh bộ đội là mê, sau biết phân biệt lính bộ binh, lính phòng không, lính hải quân, không quân, thiết giáp…Không quân là số 1, hải quân là số 2, bộ binh bị xếp vào hàng bét dem.

Phải cái các chị không biết phân biệt quân hàm quân hiệu. Trừ lính hải quân, còn lại thấy lính nào cũng giống lính nào. Ra đường gặp các anh bộ đội chọc ghẹo, mặt cứ hất lên ra vẻ lắm, nhưng vừa đi qua là lập tức túm lấy con nít tụi mình hỏi rối rít, nói răng răng, quân chi quân chi.

Mê quân này quân kia chán, các chị mới để ý đến chức vụ. Ai sống thời này đều nhớ như in câu hát em yêu anh trung uý, không yêu anh binh nhì một tháng năm đồng...Lương trung uý 75 đồng, thời mà cán bộ viên chức chỉ có 39 đồng năm hào thì 75 đồng là một đồng lương mơ ước. Sĩ quan thường mặc áo đại cán bốn túi, miền trung gọi là bâu, thế nên mới có câu: râu thì râu bốn bâu em cũng lấy.

Chị em nhìn quân hàm cứ mù mịt, chẳng biết chức gì ra chức gì, cứ tưởng nhiều sao là chức to, lắm khi bị hố điếng người. Một chị thấy anh đeo quân hàm ba sao đến chơi, mừng húm. Người nhà đi hỏi, ưa liền. Sau có người nói đồ gạch vải, không phải gạch đồng. Chị hoảng lên hỏi răng răng. Người này nói ba sao một gạch vải là thượng sĩ thôi, ba sao một gạch đồng mới là thượng uý, chị ngồi khóc sưng mắt. Lần sau có cô bạn nào sắp có chồng bộ đội chị đều nhắc gạch vải ẻ vô nha, nhiều sao cũng ẻ vô!

Một chị tiếp anh chuẩn uý ở phòng khách. Mạ chị đi chợ về, thấy quân hàm trọc lóc một gạch, bà đi qua lờ không chào, kéo chị vào phòng trong nghiến răng nói nhỏ răng ngu rứa con, hắn có sao đom mô mà yêu với đương, ngu ngu!

Chị nói mạ tề, một gạch đồng là chuẩn uý của người ta đó. Mắt bà sáng lên nói rứa a rứa a, quăng cái rổ chạy ra túm lấy tay anh chuẩn uý cười xoe xoe, nói con tới chơi đa con! Chuyến ni dứt khoát phải ở lại ăn cơm với nhà bác, không bác giận đó.

Một chị có anh thiêú tá đến chơi, chị cứ ngồi hất mặt lên, trả lời nhát gừng. Ba mạ chị cũng ngồi trong bếp không thèm ra chào. Chán, anh này bỏ về. Có người hỏi răng chị chê anh nớ. Chị trề môi nói đồ một sao quẹt quẹt. Sau biết một sao nhưng có hai gạch đồng là thiếu tá chị sững sờ, đập hai tay vào má kêu to: ui chao tui lại ngu rồi!

Kịp đến thời người yêu lý tưởng là lái xe. Đấy là những năm 70-80, thời này đói kinh hồn. Hậu chiến đói kém là phải, nhưng đói thế này chủ yếu là hậu quả của chế độ bao cấp, “cái gì cũng phân mà phân thì như cứt”, lại thêm ngăn sông cấm chợ khắp nơi. Phàm là hàng hoá không phải hàng quốc doanh đều bị coi là hàng lậu, cách nhau chừng vài trăm cây số giá cả có thể cách nhau chừng 4, 5 lần là chuyện thường.

Thành ra béo nhất là mấy anh lái xe, hễ ai cầm được cái xe nhà nước là coi như cầm được sự sống của cả nhà rồi. Cánh lái xe sống nhờ vào dân buôn lậu, ấm no cũng nhờ đấy mà ra. Càng ngăn sông cấm chợ thì dân buôn lậu và cánh lái xe càng béo. “ Ai ơi yêu lấy anh tài/ vào trong thịt cá ra ngoài bảnh bao”.

Hễ tài xế xuất hiện là dân tình đã lác mắt. “Quần ximili vừa đi vừa ngắm, dép tông Lào áo trắng thảnh thơi”. Mùa hè xe đỗ đường cái, con gái đi chơi từng tốp, lái xe bật đèn pha, các cô tay che mắt liếc, dẩu môi nói chi mà vô duyên rứa hè, cười cái, ngoảy đít cái, chạy. Qua khỏi bóng đèn thì túm tụm nhón chân nhìn qua cabin ngắm trộm lái xe, thì thầm trẻ hè trẻ hè.

Có cô nào được lái xe mời ngồi cabin, bụng hí hửng lắm, nhưng mặt làm bộ tỉnh bơ nhìn thẳng, cái cổ cứng ngắc, tay gác cửa xe. Thấy bạn quen thì thò cổ ra, kêu: nời, đi mô đó. Mấy bạn cô ngửa cổ nhìn cô đầy ngưỡng mộ, nói sướng hè sướng hè. Xe đi qua thì nhếch mép cười nhạt, người này nói đồ mặt như mặt mo mà cũng lấy được lái xe hà bay, người kia nói ừ đo, đúng là may hơn khôn, to l. hơn đẹp mặt.

Con gái trong xóm làm gì thì làm, không thể không đi qua ngõ nhà có xe tải đỗ một lần, mắt hất lên ra cái điều không thèm nhìn vào, mắt thì liếc xéo vào nhà, thấy cô con gái đang ti toe với anh lái xe thì mím môi bịp một cái như cái rắm, nói chà, báu lắm đó mà vênh! Thế nhưng hễ lái xe gọi một tiếng em ơi là lập tức mặt đỏ rực, cười tít, liếc một cái, rồi giả đò bỏ chạy, vừa chạy vừa ngoảnh lại, sung sướng ra mặt.

Cánh lái xe vào quán được coi là dân thượng lưu, được trọng vọng hơn cả lãnh đạo huyện. Trong làng có cô nào cưới được chồng lái xe, làng xóm bàn tán mê man cả tháng, chẳng khác gì con gái xưa vớ phải trạng nguyên.

Cùng thời này có một người yêu lý tưởng nữa là phó tiến sĩ đi tây về. Món phun thuốc sâu này ngày xưa là thứ bằng cấp quí hiếm, cao sang cực kì. Thời buổi Một yêu anh có may ô/ hai yêu anh có cá khô để dành thì cái bàn là, chiếc xe đạp cuốc, cái quạt tai voi…là cả một gia tài lớn, làm loá mắt các cô gái đẹp. Nếu trong nhà có ti vi neptune, tủ lạnh Saratop thì có thể cưới được hoa hậu.

Ở Hà Nội hồi này cứ chiều chiều các đồng chí phun thuốc sâu mặc quần zin Thái, áo bay Liên xô, đeo đồng hồ ponzot, cưỡi xe đạp cuốc lượn vè vè quanh Bờ Hồ, thỉnh thoảng nhả ra mấy câu tiếng Nga. Mỹ nhân Hà thành không cô nào không dán mắt vào gáy họ.

Nhà nào có được chàng rể là phun thuốc sâu ở Tây về đều lấy làm hãnh diện lắm. Khách đến nhà thấy cái tủ lạnh Saratop đặt giữa phòng khách, trên có bình hoa tươi; góc phòng còn có cái ti vi Peko, phủ tấm voan trắng; cạnh bàn uống nước đặt cái ấm điện mới coóng sáng loá; trên vách treo ảnh chàng rể đứng ở xứ tây, nụ cười rạng rỡ… ai nấy đều trầm trồ, nói nhà bác thật tốt phúc quá. Chủ nhà mỉm cười vẻ khiêm tốn, nói cháu nó nghiên cứu sinh ở Nga về, mình chẳng ham gì, chỉ ham ba cái chữ thôi bác. Ba tiếng nghiên cứu sinh hồi đó vang lên sao mà nghe sang quá đi mất.

Nhưng rồi phun thuốc sâu cũng chỉ tồn tại chưa đầy chục năm, những năm 80- 90 là thời kì của người yêu lý tưởng tàu viễn dương. Nhà nào có người được một suất đi tàu viễn dương thì cả phố cả huyện đều biết, nhà đó được tôn lên bậc vương giả.

Ở nhà mái bằng hai ba tầng, xài ti vi màu, đầu băng Nhật, đi hon đa cup 50, cup 70, cup 82 kim vàng giọt lệ… đều là của mấy nhà có người đi tàu viễn dương, tuyệt không có ai. Mấy hot boy lái xe, phó tiến sĩ cứ phải xách dép chạy dài.

Nhìn thấy cô nào tay đeo vòng vàng, đồng hồ Senko, cổ quàng dây chuyền vàng hạt ngọc, đi cup 82 kim vàng giọt lệ chạy thong dong trên phố thì cầm chắc đó là vợ con mấy bác tàu viễn dương. Mấy cô xách làn vào chợ, thong thả nhặt của ngon vật lạ chất đầy làn không thèm mặc cả, dưới cái nhìn thèm khát bốc cháy của không biết bao nhiêu ánh mắt đàn bà.

Cô lại xách làn thong dong đi ra, nhất định có người gọi, nói nời… chồng mới về à? Thể nào cô cũng dừng lại khẽ gật đầu, nói về đựơc vài ngày rồi lại đi, suốt đời lênh đênh trên biển vất vả lắm. Miệng nói thế nhưng mắt long lanh rạng ngời hạnh phúc.

Có lẽ đến người yêu lý tưởng tàu viễn dương là kết thúc các loại hot boy thời bao cấp, chuyển sang thời kinh tế thị trường là các doanh nghiệp trẻ, buôn lậu trẻ, quan lại trẻ, tham nhũng trẻ. Nhưng mấy hot boy này không được hot cho lắm.

Cuộc sống đã đổi thay, trí khôn đàn bà cũng đã thay đổi, họ biết lấy mấy ông giàu có nhờ trốn thuế nhờ tham nhũng phúc chưa kịp hưởng hoạ đã gần kề, hãi lắm. Nhưng không biết lấy họ thì chẳng biết lấy ai, kiếm đâu ra mấy anh ca sĩ, mấy chú đá bóng, mấy ông cai thầu, mấy bác đầu nậu, khó lắm.

Có lẽ vì thế mà tuổi lấy chồng ngày nay cứ tăng vọt chóng mặt, gái không chồng mà có con ngày một thêm nhiều. Thôi thì thà kiếm lấy đứa con ngoài giá thú nuôi lấy sau này còn nhờ cậy, hot boy hot beo, lý tưởng lý teo, mệt lắm.

Nguyễn Quang Lập(Bài viết cho Tuổi trẻ cười)
http://quechoablog.wordpress.com/2010/01/21/hot-boy-hot-beo/

27 thg 1, 2010

HAITI: Món nợ đạo đức !

Khi Haiti đang phải đối mặt với một trong những thảm họa khủng khiếp nhất trong lịch sử của mình, người ta lại đang tự hỏi: ai có lỗi ở đây?

Câu trả lời là không khó như một bài viết trên báo The Times, Anh ngày 21-1.

...Vào thế kỷ 18, Haiti từng được mệnh danh là “Hòn ngọc Antilles” và là nước xuất khẩu đường hàng đầu thế giới. Những người nô lệ Haiti đã phải làm việc kiệt lực trong những đồn điền và họ chết với một nhịp độ mà đôi khi Pháp phải nhập khoảng 50.000 nô lệ mỗi năm để duy trì số lao động và lợi nhuận của mình.

Từ chính những lý tưởng của Cách mạng Pháp, năm 1791 những người nô lệ đã nổi dậy và sau một cuộc chiến tranh giải phóng đẫm máu, cuối cùng quân đội của Napoleon đã thất bại và Haiti tuyên bố độc lập vào năm 1804.

Nhưng nước Pháp đã không dễ tha thứ cho sự “hỗn xược” đã khiến nước Pháp phải trả giá bằng 800 đồn điền trồng mía và 3.000 đồn điền trồng cà phê. Một cuộc cấm vận ngặt nghèo được áp đặt cho đảo quốc này.

Năm 1825, để nhìn nhận nền độc lập của Haiti, Pháp đòi đất nước này bồi thường 150 triệu franc vàng, gấp năm lần toàn bộ nguồn thu hằng năm từ xuất khẩu của Haiti. Đòi hỏi này được Paris chuyển đến kèm theo 12 chiến thuyền và 150 khẩu pháo.
Và Haiti đã phải mua sự tự do của mình với cái giá nặng nề phải trả trong 122 năm. Thậm chí cho đến khi số tiền bồi thường này được rút lại 90 triệu franc thì đảo quốc này vẫn tiếp tục bị đè bẹp dưới món nợ chồng chất.

Haiti đã phải vay nợ nặng lãi từ các ngân hàng Mỹ, Đức và cả Pháp. Thử so sánh: Pháp đã nhường Louisiana - vùng đất rộng gấp 74 lần so với Haiti - cho Mỹ với số tiền 60 triệu franc.

Bởi vậy, nhà nước Haiti trên thực tế đã ra đời trong khánh kiệt. Năm 1900, tiền trả nợ vẫn luôn chiếm đến 80% ngân sách quốc gia. Haiti vẫn cứ phải còng lưng trả nợ mãi cho đến năm 1947.

Nền kinh tế Haiti luôn bị mất cân đối, rừng bị tàn phá và người dân sống trong cùng cực đói nghèo, trong bất ổn chính trị và kinh tế cùng những tàn phá của thiên tai và nhân tai. Năm 2003, chính quyền Haiti yêu cầu Pháp đền bù 22 tỉ USD do chính sách pháo thuyền đã biến thuộc địa giàu có này thành một nước nghèo nhất Tây bán cầu.

Sau trận động đất ngày 12-1-2010 mà những hậu quả càng trở nên nặng nề hơn bởi nền kinh tế mong manh của đảo quốc này, Pháp đã liên tục nhận được những tiếng kêu gọi nước Pháp trả món nợ đạo đức cho Haiti. Nhưng những tiếng kêu ấy không thấu đến Paris.

Theo quan điểm của điện Élysée, chuyện nợ nần của Haiti đã khép lại vào năm 1885. Năm 2004, tổng thống Pháp Chirac đã cho thành lập một ủy ban để xem xét quan hệ giữa Pháp và cựu thuộc địa này của mình. Kết luận của ủy ban: đòi hỏi bồi thường của Chính phủ Haiti “không thích đáng cả về mặt lịch sử lẫn pháp lý”.

Vào lúc Haiti đang bị đe dọa bởi sự hỗn loạn xã hội, sự tê liệt của bộ máy chính quyền và tình trạng bạo lực tràn lan sau động đất, bộ trưởng tài chính Pháp lại kêu gọi nhanh chóng xóa nợ cho đảo quốc này. Quả là sự oái oăm của lịch sử! Bởi nếu nước Pháp không bóp nghẹt đất nước này dưới núi nợ nần ngay từ khi ra đời, chắc Haiti cũng còn có chút sức lực để đối mặt với thảm họa thiên nhiên này.

Bài báo kết luận: “Chính sách thực dân đã đầu độc quan hệ của khá nhiều nước trên thế giới nhưng ít có nước nào như Haiti, nơi mà những khủng khiếp của hiện tại lại gắn liền trực tiếp với những sai lầm quá khứ đến như vậy. Nước Pháp có thể giúp hàn gắn những vết thương của Haiti bằng cách chỉ cần nhìn nhận trách nhiệm lịch sử của mình trong bi kịch mà những người dân nước này đang là những nạn nhân. Thế nhưng, nước Pháp lại đã không trả nợ cho những sai lầm quá khứ của mình”.

Trả món nợ đạo đức đối với quá khứ, đúng là bài học khó nuốt cho thực dân cũ và cho cả thực dân mới!
====================
CHÚ THÍCH: 150.000 người thiệt mạng vì động đất ở Haiti
Chính quyền Haiti đưa ra báo cáo sơ bộ cho biết số người thiệt mạng do vụ động đất là hơn 150.000 người. Theo New York Times, hiện chưa biết làm thế nào mà chính quyền Haiti có con số này vì số người chết tăng nhanh từ 111.000 lên 120.000 và rồi 150.000. Bộ trưởng Văn hóa và truyền thông Marie-Laurence Jocelyn Lassegue nói 150.000 là số người đã được chính quyền chôn cất trong 11 ngày qua, không tính những người còn mắc kẹt dưới đống đổ nát.

Cho đến nay các cơ quan cứu trợ quốc tế và các quan chức đều cho rằng nên tập trung nỗ lực giúp đỡ những người sống hơn là đếm số người đã chết.
Trong khi đó chương trình từ thiện “Hope for Haiti” (Hi vọng cho Haiti) tối 22-1 của các ngôi sao tại Los Angeles, Mỹ đã gây quỹ được con số kỷ lục: 58 triệu USD.

Nguồn: TTO 25/01

Mêkong: Cuộc sống chẳng còn là dòng sông êm ả

Bài của Thomas Fuller (The New York Times) – in lại trên tuần báo Courrier international ngày 20-01-2010 – PT dịch
Càng ngày càng có thêm nhiều dự án ngăn dòng trên con sông Mêkông. Phát triển kinh tế lại thành ra phương hại đến tương lai ngư dân và cuộc sống muôn thuở dọc đôi bờ sông, tờ New York Times viết.


Những thúng cá, những người dân làng bơi lội tắm táp, một cái chợ bán đủ thứ kiếm được từ rừng sâu: đó là những kỷ niệm ấu thơ của Pornlert Prompanya về con sông Mêkông hoang dã xưa. Bây giờ, người đàn ông 32 tuổi ấy tổ chức những chuyến du lịch dọc con sông Mêkông với bộ mặt hoàn toàn khác: ở Sop Ruak, nơi biên giới với Thái Lan và Myanmar, một sòng bạc mới toanh có mái vòm giát vàng giang tay đón những con bạc cỡ bự từ xe ô tô hòm đen bước xuống.

Dòng sông biến đổi thật nhanh, do kinh tế phát triển, do những nhu cầu về điện của vùng này và nhu cầu vận chuyển hàng hóa. Ngay cả khi con sông này chưa bị ô nhiễm gây hoại thư như vô số con sông châu Á khác, sông Mêkông cũng chẳng còn là dòng chảy êm ả như cách đây nhiều thế kỷ nữa.

Trung Hoa đã xây dựng ba con đập, và con đập thứ tư đang xây sẽ là con đập cao nhất thế giới. Nước Lào có kế hoạch xây trên sông Mêkông và các chi lưu của sông này vô số đập thủy điện – bẩy mươi dự án cả thẩy, trong đó bẩy dự án đã hoàn thành – và các nhà cầm quyền ở đây đã tuyên bố nước Lào thành “cục pin của châu Á”. Sau hết, Nước Campuchia có kế hoạch xây hai con đập. Giấc mơ của các n hà thực dân Pháp dùng con sống như cửa ngõ bước vào đất Tầu đã được thực hiện từng phần: sau khi các kỹ sư Tầu dùng thuốc nổ phá cả loạt thác ghềnh vào đầu những năm 2000, tình hình thương mại theo đường sông giữa Trung Hoa và Thái Lan đã tăng lên gần 50%. Các nhà sinh thái lo ngại rằng những dự án này sẽ tiêu diệt các nguồn thu nhập của cư dân sống nhờ vào sông Mêkông đã nhiều thế kỷ nay. Những phương diện bị phê phán nhiều hơn cả của các con đập này là vấn đề tác đông của chúng tới những đàn cá di cư và việc trồng lúa ở vùng đồng bằng Việt Nam, nơi tập trung hơn một nửa năng lực trồng trọt của nước này. Thật vậy, nền nông nghiệp vùng đồng bằng sông Mêkông vốn được hưởng lợi từ phù sa con sông đầy chất dinh dưỡng nay đã bị các con đập của người Tầu giữ lại. Theo tính toán của các chuyên gia, các con đập sẽ chặn đứng một tỷ lệ phù sa lớn hơn nữa cùng với vô số giống cá, điều đó gây tai họa cho hoạt động nuôi trồng thủy sản, và Ủy ban sông Mêkông, một cơ quan tư vấn do các chính phủ Campuchia, Lào, Thái Lan và Việt Nam thành lập năm 1995, đã ước tính lên đến 2 tỷ đô-la.

Theo một công trình nghiên cứu tiến hành năm 2006, trong hàng trăm giống cá sống trên con sông này, thì 87% là cá di cư.

“Những con đập đặt ra những vấn đề vô cùng lớn đối với sáu chục triệu dân sống trong lưu vực sông Mêkông”, Milton Osborne, nghiên cứu viên được mời tới Viện nghiên cứu chính trị quốc tế Lowy ở Sydney, đồng thời là tác giả nhiều công trình về sông Mêkông. “Con người ở đây bị gắn chặt vào với con sông này.” Theo một số nhà phân tích, việc gia tăng mạnh mẽ các con đập trên sông Mêkông có thể gây ra xung đột mang tầm quốc tế. Có những phong trào công dân Thái tỏ ra bất bình trước vẻ dửng dưng của Trung Hoa trước những hệ quả do các công trình của họ gây ra cho người dân sống dưới hạ lưu con sông này.

Cả Trung Hoa lẫn Myanmar – hai quốc gia nằm cao trên thượng lưu con sông – đều không phải là thành viên của Ủy ban sông Mêkông, điều này khiến họ không bị buộc phải hỏi ý kiến các nước khác đối với những vấn đề chẳng hạn như việc xây đập và phân chia nguồn nước. Thế nhưng, giờ đây, chuyện các con đập vẫn không thành mối quan tâm mang tính chất quốc gia của bất kỳ nước nào có con sông này chảy qua. Không thấy xảy ra ở những nước này bất kỳ phong trào phản đối lớn nào, và đối với rất nhiều con người trong vùng, thậm chí lại còn coi việc xây cất đó là biểu hiện của sự tiến bộ. Sự phát triển của sông Mêkông cũng là biểu hiện của một châu Á mới, cuối cùng đã thoát khỏi những xung đột ý thức hệ làm tê liệt họ. Theo Pornlert Prompanya, dẫu sao thì cái ngôi làng thời thơ ấu của ông nay đã trở thành chốn đô thị đón du khách trong những khách sạn và nhà hàng sang trọng, các mặt tiêu cực của vấn đề xem ra vẫn lớn hơn những mặt tích cực. Ông nói rằng con sông bây giờ hành xử bất ưng khó đoán trước được, câu con cá cũng khó và tắm thì chẳng có gì thú vị nữa, bởi vì dòng sông “quá bẩn và quá ô nhiễm”. “Xưa kia, mực nước sông thay đổi theo mùa”, ông nói thêm. “Bây giờ đây, mực nước này tùy thuộc vào việc Trung Hoa cần dùng của nó bao nhiêu nước.”

Tham khảo
Sông Mêkông chạy qua Đông Nam châu Á với chiều dài khoảng 4 900 kilomet. Nó bắt nguồn từ đỉnh Himalaya rồi chảy xuống miền Nam Trung Hoa, Myanmar, Tháï Lan, Lào, Campuchia và Việt Nam trước khi đổ ra mạn Nam của biển Đông. Kể từ khi Trung Quốc xây con đập đầu tiên, rất nhiều chủng loại sinh vật như cá heo và cá heo sông Mêkông đang trên đường tuyệt diệt, mực nước thì bị hạ thấp, con cá câu lên đều nhỏ và ít hơn rất nhiều. Ở nhiều chỗ, dòng chảy quá mạnh, do phá ghềnh thác, phá các bãi cát và mở rộng các khúc sông hẹp. Campuchia là quốc gia lệ thuộc hơn cả vào dòng chảy và các trận lụt của con sông này: người ta e ngại có thể xảy ra nạn đói vì thế. Tất cả các thành phố lớn của Lào đều nằm bên sông, và thành phố lớn quan trọng của Việt Nam, thành phố Hồ Chí Minh, đã bị đe dọa vì dòng chảy sông Mêkông không đủ mạnh và còn bị ô nhiễm nữa.

22 thg 1, 2010

Một mã số cá nhân, tại sao không?

Người dân chưa hết xôn xao do bị hư hao quyền lợi từ cú đổi 50 triệu thẻ BHYT theo luật mới thì 17 triệu chủ thẻ ATM của một ngân hàng lại phải bỏ việc xếp hàng chờ… đổi thẻ do sợ trùng mã BIN.


Gần hơn là chuyện ba triệu chủ thuê bao di động trả trước bị trùng dữ liệu CMND, hộ chiếu hết vía vì tuyên bố “cắt liên lạc” và “chuyển công an điều tra”. Trước đó là việc hàng triệu người lao động lo lắng mất 10% thu nhập do chưa được cấp mã số thuế cá nhân, rồi bảy triệu tài xế ô-tô bàn tán về chuyện đổi giấy phép lái xe…

Không chuyên gia hành chính nào có thể khẳng định sắp tới sẽ chấm dứt cảnh cả xã hội xếp hàng làm thủ tục như vậy, bởi thực tế trước nay là tất cả các ngành (nhất là công an) đang phải ban hành các quy định về quản lý căn cứ trên khá nhiều dữ liệu khả biến!

Trong một xã hội phát triển, các dữ liệu về nơi ở, nơi làm việc, nơi đóng bảo hiểm, nơi thanh toán… luôn biến động. Nếu các công cụ quản lý được thiết kế theo nó thì dĩ nhiên sự lạc hậu, chồng chéo, sai lệnh… luôn diễn ra dẫn tới việc chuyển đổi không bao giờ ngừng lại.

Các nước phát triển có giải pháp khá đơn giản. Mỗi con người ngay từ khi sinh ra đã được cấp một MÃ SỐ CÁ NHÂN, bao gồm những dữ liệu bất biến, như người cha, người mẹ, nơi sinh, nhóm máu… Mã số này được các ngành liên quan sử dụng làm căn cứ để thiết kế các công cụ quản lý cho mình, như quản lý thuế, mở tài khoản, cấp bằng lái xe, mở sổ an sinh xã hội, làm hộ chiếu v.v…

Ở Việt Nam chưa có một ngành nào đảm nhiệm việc cấp mã số cá nhân như thế. Chính vì không có một mã chuẩn, nhưng do nhu cầu thực tế, các ngành vẫn cần công cụ quản lý nên mạnh ai nấy cấp dẫn tới hiện tượng các công cụ này thay đổi liên tục như trên. Thậm chí, ngay cách thức quản lý nhân khẩu của ngành công an cũng bộc lộ hạn chế khi một con người có thể có nhiều số CMND (do chuyển vùng), nhiều số hộ chiếu (do hết hạn) dẫn tới lúng túng cho các ngành khác khi lấy các số liệu này làm chuẩn.

Bất cập này đã bị phát hiện, song bế tắc về giải pháp khi ngành này không thừa nhận cơ sở dữ liệu của ngành kia, dẫn tới hiện tượng ví tiền của người dân giờ đây chứa đầy các loại thẻ mà giao dịch thì vẫn bất cập!

Mẫu giấy khai sinh mà Bộ Tư pháp đang quản lý, tại sao không đánh số sê-ri như tiền và coi con số đó là CHUẨN đối với một con người để mà từ đó có một sự khởi đầu?

Bút Lông Site

Tập đoàn kinh tế và chợ làng

Câu chuyện mấy doanh nghiệp viễn thông “mặc cả” với EVN về giá thuê cột điện tưởng chỉ là “việc riêng” của mấy doanh nghiệp (DN) nhà nước với nhau, nay nó bỗng thành chuyện của công chúng khi VNPT và Viettel bắt tay nhau đòi trồng cột.


Do điều kiện lịch sử mà lâu nay EVN độc quyền tuyệt đối trong việc trồng và cho thuê cột điện trên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam. Chính vì thế khi EVN tăng giá treo cáp lên nhiều lần thì không chỉ VNPT, Viettel… mà nhiều đơn vị “có dây” khác đồng loạt kêu cứu. Bộ Công thương, Bộ Thông tin & Truyền thông đã phải “xắn tay áo” cùng giải quyết nhưng không xong, bởi tranh chấp kinh tế thì khó mà dùng được áp lực hành chính.

Người dân chỉ thắc mắc, giá cao hay thấp thì đều là “nhà nước”, túi này bỏ sang túi kia thôi, sao cứ “cãi nhau” hoài? Nhưng sự thực không thế, EVN ngợp trước doanh thu tới gần 80.000 tỷ đồng (lãi tới cả chục nghìn tỷ đồng) của VNPT và Viettel nên lý sự sao lại “tiếc” vài trăm tỷ “chia sẻ” chi phí trồng và bảo dưỡng cột… Bộ Tài chính, Bộ Thông tin & truyền thông bối rối vì văn bản liên quan (chính sách hiệp thương giá, Luật Viễn thông) đề cập đến vấn đề này cái thì đang soạn thảo, cái thì chưa có hiệu lực.

Thế là trong lúc chờ, mới đây VNPT và Viettel đã bàn bạc đến việc… trồng cột xài chung, bởi cuộc mặc cả với EVN khó đến hồi kết.

To chuyện rồi!

Người Hà Nội, TP HCM và các đô thị khác làm sao chịu nổi nếu trên đường phố vốn đã chật hẹp lại mọc thêm những hàng cột mới. Hơn nữa, chi phí trồng và duy tu cột, nếu không bổ vào đầu người dùng dịch vụ viễn thông thì hạch toán vào đâu?

Cả nước có vài tập đoàn kinh tế nhà nước, nhưng số này nắm trong tay hầu hết các nguồn lực mạnh nhất như ngân sách, tín dụng ưu đãi, đất đai, máy móc thiết bị, tài nguyên khoáng sản… và nhất là thương quyền kinh doanh tuyệt đối. Dĩ nhiên, khi hưởng những lợi thế bất khả xâm phạm đó, người dân đòi hỏi các đơn vị kinh tế này phải có nghĩa vụ tương xứng trở lại đối với xã hội, chứ không thể hơi tý cãi cọ nhau như hàng tôm, hàng cá tranh chỗ chốn chợ làng!

Phong cách đó ra “biển lớn” thế nào đây?

Chính phủ từng yêu cầu các tập đoàn bán ngoại tệ cho ngân hàng vì lợi ích chung. Nếu chuyện thuê cột mặc cả không xong, vì lợi ích chung, hoàn toàn có thể sử dụng lại cách thức này.

Cách đó không xong nữa thì tại sao không tước toàn bộ số cột điện EVN đang quản lý, giao cho một đơn vị độc lập tổ chức chào thầu công khai mà EVN hay VNPT, Viettel sẽ chỉ là người đi thuê?

Blog BútLông