QuocHung's Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Famile. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Famile. Hiển thị tất cả bài đăng

11 thg 1, 2011

Hình ảnh hai gia đình Cô Dượng Tư và Út + Uyên, Nhã



6 thg 1, 2011

Hình ảnh gia đình Cô Dượng Út



2 thg 1, 2011

Uyên, Nhã với Ông Bà Út (Tiếp)



1 thg 1, 2011

Uyên, Nhã với Ông Bà Út ở Pháp

Vài tấm ảnh ở Pháp do Uyên gửi về.


16 thg 11, 2010

Khoa vào chung kết!

Quốc khoa đã vượt qua vòng bán kết (Chesk in) để vào chung kết trong cuộc thi "Sinh viên hàng không thanh lịch" (Touch the sky 2010) của Học viện Hàng không Việt nam (VAA - Vietnam Aviation Academy). Ngày 20/11 tới sẽ thi chung kết.

Clip bài nhạc "Ôi Quê tôi" của Lê Minh Sơn do Khoa trình bày bên cạnh bạn nữ múa minh họa: Xem ở đây!

Link xem Clip kết quả bán kết

22 thg 10, 2010

Phố cũ bây giờ


Thương tặng Dạ Lý và bạn láng giềng cũ.
Nơi tôi ở ngày đó, là con phố bên vàm kinh chợ huyện . Địa danh, tên đất cũng là tên chợ, tên huyện, tên thị xã mà cứ mỗi mùa nước nổi bắt đầu lên  cao trên sông Tiền, là ngày ngày được nhắc đến nơi mục Dự báo thuỷ văn : Tân Châu.  Vâng, Tân Châu, quê tôi đó!

Hội chứng VC son già

Nghiệm tới nghiệm lui thì rõ!
Nhà Giảng và dãy nhà này đã bị bà Thủy nuốt hết rồi !
Hồi xưa, thời ông bà, rồi cha mẹ chưa có vụ hạn chế sinh đẻ, nên mọi người tha hồ sinh con.
Vì vậy nhà tui, ba má sinh con cách nhau từ 2 đến 3 năm và sinh đến 9 anh chị em! Nghe thấy phát hoảng, thời giờ đâu mà sinh đẻ, rồi chăm sóc 9 đứa ?
Lúc đó, việc sinh năm một là bình thường. Đứa lớn trông chừng đứa nhỏ cho cha mẹ làm ăn, tới buổi đi học nghiêm túc, đâu có vụ dạy thêm, học thêm tràn lan như giờ.

16 thg 10, 2010

Cưới vợ thời bao cấp

Hôm qua Scan mấy tấm hình cũ, may sao gặp những hình chụp lúc đám cưới mình (1978), trắng đen còn sót lại.

Nhớ lúc đó, thời bao cấp, đâu có hình màu, Film trắng đen tìm mua cũng không dễ, phải nhờ bạn quen bên ngành văn hóa thông tin mua dùm mới có, đám cưới thì mua theo tiêu chuẩn: 01 cái mền chỉ (mền con rồng), mấy mét vải may mùng mà nếu quen mới mua được mùng "tuyn", không thì chỉ được vải trơn mà thôi, và một mớ hàng công nghệ phẩm ....May nhờ quen lớn nên mua được 25 lít xăng cho xe rước dâu.

Film còn khó mua thì làm sao có thợ chụp hình? Nên đành phải mua film mượn máy cho thợ nhà chụp. Hình như là Đực Lớn hay Nhỏ gì đó cầm máy. Chụp 2 cuộn film mà cuối cùng rửa được có mấy tấm hình chụp cảnh ba, má, cậu 3 Nghĩa và chú Tư Thiết (ở cơ quan) dẫn chú rễ cô dâu đi các bàn tiệc cám ơn. Toàn bộ hình chụp làm lễ, lạy bàn thờ, ... đều hỏng hết. Còn tấm hình này là chụp lại nhân đám cưới của Đực Lớn.

7 thg 10, 2010

Một miền nhớ - Vân Khanh

          Đến dự lễ khai giảng năm học mới, nhìn quang cảnh nầy trường, nầy lớp, tôi bỗng nhớ đến cũng nơi đây, ngày đó : Những ánh mắt còn nhiều bỡ ngỡ, chăm chú nhìn lên bảng, miệng đồng thanh đọc theo tôi những con chữ  đầu tiên. Bỗng một xúc cảm dâng lên đến nghẹn lòng. Ôi ! Thương quá, những ánh mắt thơ ngây, trong sáng  ngày xưa ấy!

Chị Hằng và anh 3Thi


Chúc mừng anh 3 Thi về hưu sớm (trước tuổi nghỉ hưu) nên được lãnh trên 30M  đồng mà êm ru?

Mua Apartment mới ở khu Conic Garden (gần Phú Mỹ Hưng) mà không chịu rửa.

 Chừng nào con gái lãnh bằng thì gộp lại chiêu đãi một lần luôn cho "hoành tá tràng" phải kô?
Nhìn ở xa


2 thg 10, 2010

Còm ý nghĩa của Phan Vân

Trên đỉnh Sam sơn - Mồng 2 tết 1999

Phan Vân viết comment (phản hồi) trong bài "Thư gửi con" của út Huệ, thấy comment hay và ý nghĩa nên đưa lên thành một entry riêng cho mọi người đọc.

Con rất cảm động khi nghe được những lời tự sự tận trong đáy lòng của một người mẹ nhắn gởi với con của mình . “Lòng mẹ”, một khoảng không vô tận những cảm xúc tình cảm yêu thương .

Duy em! hãy tự tin, bản lĩnh. Em phải hiểu,”Lòng mẹ” là một bệ phóng, cả đời của mẹ em chỉ cần được một lần hướng “con tàu tương lai” của em về đi đúng hướng là quá đủ để mãn nguyện.
Hãy nhớ, “Bệ Phóng” góp phần đưa con tàu vào quỹ đạo nhưng cũng có những thầm lặng không ai biết đến: Đó là “người lập trình” cho đường đi của con tàu.
Một bóng dáng thầm lặng, chia sẽ với em khi em không hiểu phải xử lý như thế nào. “Tình cha” , lúc khó khăn, cần chia sẽ tâm trạng hãy gọi cho ba em . Một “bóng mờ” trong vầng hào quang của em mà nếu không có ” bóng mờ “thầm lặng đó em sẽ gặp khó khăn rất nhiều.
Má Sáu, “hy sinh” không tính toán, suy tư. Thành công của em hôm nay là một liều thuốc giúp Má Sáu xóa đi những vết sạm thời gian, mưa nắng Sài Gòn mỗi ngày đưa đón em đến trường.
Hãy vững bước em nhé.

Chúc mừng nhạc sĩ Phan Ngọc

Chúc mừng nhạc sĩ Phan Ngọc đã dành giải 3 sáng tác tác phẩm văn học nghệ thuật của tỉnh với ca khúc "Đặng Thùy Trâm, lời dành để nhớ".

5 Nguyên đã nhận dùm Giấy khen kèm hiện vật thưởng là 2.000.000 VNĐ. Hôm nào xuống Long Xuyên nhận Giấy khen và hiện vật thì chiêu đãi 5 Nguyên và 7 Hùng 1 chai ông già chống gậy để "rửa bằng" nhé anh Hai.

27 thg 9, 2010

Bài tham luận của 7 Hùng

Sắp tới Đại lễ "1000 năm Thăng Long - Hà Nội", nhân có  bài tham luận của 7 Hùng trong Hội thảo khoa học "Văn học, Phật giáo với 1000 năm Thăng Long - Hà Nội", được tổ chức ở Bình Dương cuối tháng 8 vừa rồi, nên đưa lên đây làm tài liệu:

Thăng Long – Hà Nội trong sáng tác của một số nhà văn dòng văn học yêu nước đô thị miền Nam (1954 – 1975)



25 thg 9, 2010

Dinh Cô, Long Hải - Vũng tàu

Đồi Dinh Cô nhìn qua Vũng tàu


Hai vợ chồng du lịch bụi ở Tây Ninh, đoàn hành hương lại ghé Long Hải (gần Dinh Cô) tắm biển 1 buổi - nên chộp mấy tấm hình sáng sớm ở đây.

Vì sớm quá chưa quét dọn nên bãi biển còn rác, không sạch lắm, lát sau có một đội công nhân xuống làm vệ sinh sạch sẽ bãi biển.

24 thg 9, 2010

Trúc Quân múa Trung thu

Đi Tây Ninh xem lễ Hội Yến Diêu Trì cung về kịp đêm Trung thu, chạy vội vô trường mẫu giáo Hướng Dương chụp hình cháu ngoại múa cùng các bạn lớp Lá:

22 thg 9, 2010

Thư gửi con - Thúy Huệ

Mới đi Tây Ninh về, thấy bài viết của Út Huệ gửi con trai, nên đưa lên ngay cho kịp Trung thu cho bé Duy xem. Hình ảnh mai sẽ up lên ngay. Cậu 5.
======================
Còn vài ngày nữa là tới Trung thu. Trung thu năm nay, con không cùng cả nhà ăn bánh (mẹ nhớ con rất thích ăn bánh dẻo: đậu xanh, khoai môn, sữa dừa... loại nào con cũng thích), không biết con có buồn không? Tự nhiên mẹ thấy nhớ con quá, con trai của mẹ! Đêm nay không ngủ được, mẹ lại nhớ mọi chuyện về con...
 

Con thương, vậy là con đi học xa nhà đã gần một năm. Mẹ nhớ, lúc con mới vào học lớp sáu trường Nguyễn Gia Thiều, một hôm đi học về, con nói Trường có tổ chức hội thảo học bổng  du học để tư vấn cho học sinh (đó là năm đầu tiên trường NGT liên kết với NUS High school), con muốn tham dự nên lên văn phòng xin giấy thông báo. Cầm tờ thông báo con đưa, mẹ nói đùa: "mới lớp sáu mà con tính du học sao?" Nói vậy thôi chứ Ba Mẹ rất vui vì điều này! Đến ngày hội thảo, Mẹ đi cùng con. Vô hội trường, nhìn chung quanh thấy toàn học sinh lớp lớn, đa số là lớp 9, Mẹ sợ con ngại nhưng hình như con không chú ý điều này. Cuối buổi hội thảo, hai mẹ con đến bàn tư vấn, hỏi chi tiết để đăng ký cho con học, khi biết con đang học lớp sáu, mấy cô cười bảo: "Con còn nhỏ lắm, hẹn con hai năm nữa". Hôm đó Trường NGT giới thiệu hai học sinh được học bổng ( ngồi phía trên, đối diện với học sinh để giao lưu). Con nói: nhìn anh,chị đó thấy hay hay, chắc phải học giỏi lắm! Mẹ hỏi: "nếu con được như vậy,con có dám đi học xa nhà 4 năm không?" Con cười cười: "dạ dám!".  Mẹ thầm nghĩ, nếu được như thế thì sung sướng nào bằng! Rồi ngày tháng qua đi, chuyện học hành chiếm hết thời gian của con. Ban ngày, con bận học ở trường, học đội tuyển Toán của Quận. Buổi tối, con phải đi học thêm ngoài quận 1 (đi về gần 15km), chuyện ăn cơm trên xe là thường xuyên. Vì vậy, con không còn thời gian học thêm ở Trung tâm để chuẩn bị cho kỳ thi học bổng.

18 thg 9, 2010

KÍ ỨC MÙA TRUNG THU

Hàng năm, vào đêm rằm tháng tám, má tôi đều cúng Trung Thu, lũ trẻ con chúng tôi thì gọi là cúng Trăng. Vừa chạng vạng là má đã bày chiếc bàn ra trước hiên, vì ở  phố  lầu  nên chẳng có sân. Trên bàn gồm có : một cái chưng hương, hai cây đèn cầy, bánh in, bánh trung thu, một củ khoai cau hấp chín chẻ làm đôi, một trái dừa tươi vạt miệng, một trái bưởi, một chiếc gương soi thả vào trong chiếc thau đựng nước, ba chung trà nóng. Với tôi, ấn tượng nhất là cái bánh in và cây đèn cầy. Cây đèn cầy số 1, to muốn lớn hơn cườm tay của tôi, so với cây đèn cầy cỏn con trong chiếc lồng đèn giấy là đủ biết cây đèn cầy ấy to đến cở nào qua cái nhìn của một đứa  trẻ  con  chừng hơn tám tuổi như tôi. To thật là to! Còn cái bánh in nữa, nó cũng lớn lắm, choán cả trên cái đĩa lớn nhất đặt giữa bàn. Trên chiếc bánh, hình chị Hằng đang cầm quạt, múa lượn, bay bay trong chín tầng mây. Gương mặt đẹp dịu hiền, tay đưa cao  với tà áo rộng phất phơ, người uyển chuyển sinh động như người thật vậy. Những miếng mức bí trắng ngà, trong suốt, mọng đường được chèn đặt vòng quanh  làm nhân bánh, trông thật bắt mắt. Ngày nay, có bánh in nhân đậu xanh, hạt sen, khoai cau. . .đủ thứ nhưng sao tôi vẫn thích bánh in nhân mức bí ngày xưa.

15 thg 9, 2010

Điện thoại đêm - Vân Khanh


Reng. . .Reng. . .Reng. . . .
Đang ngon giấc, chị hốt hoảng choàng tỉnh, khi nghe  chuông điện thoại reo. Ở đầu dây bên kia, tiếng của cô em gái:
-         Chị ơi, mẹ mệt, mẹ biểu gọi chị !
-         Ừ, ừ , nói mẹ đợi, đợi . . .chị sẽ về !
Chị vội xách chiếc túi đựng nào sữa, nào thuốc men chị đã chuẩn bị từ hai hôm trước, nhưng chị đợi con gái thi Đại học xong mai mới về thăm mẹ. Chị vừa làm vừa thầm trách mình : Ngày xưa, khi cần tiền trường, tiền cơm, tiền nhà. . .mẹ có bảo chị đợi đâu mà bây giờ, mẹ bệnh chị lại bảo . . .đợi.

Tiếng diện thoại lại reo, lại tiếng của cô em gái:
-         Chị ơi ! Mẹ đã. . . .
Chị lặng người.
Ngoài sân, tiếng chiếc lá vàng rơi !
         
Tân Châu 8-8-2010
 VÂN  KHANH

7 thg 9, 2010

Nhớ nắng sân trường

Ngày đầu năm học, Phan Vân gửi bài nhạc của Phan Ngọc

27 thg 7, 2010

Cuốn sổ nợ

Truyện 100 chữ - Vân Khanh
Khi ở quê lên, ngoại thường cho anh em chúng tôi tiền để ăn quà bánh. Tôi biết dành dụm nên còn tiền dư, hai em tôi thì không thế, chúng thường mượn tiền tôi. Tôi cho và ghi vào sổ nợ. Ghi thế chứ có bao giờ chúng trả tôi đâu!

Một buổi trưa, thằng em nhỏ chạy vào, hỏi mượn tiền. Nài nỉ thế nào tôi vẫn không cho. Nó rưng rưng rồi vụt chạy ra cổng. Nhìn theo, tôi thấy một bà lão ăn xin vừa kịp bỏ đi.

Cuốn sổ nợ được cất biệt đi từ đó.

Tân Châu 27-7-2010