QuocHung's Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vân Khanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vân Khanh. Hiển thị tất cả bài đăng

18 thg 1, 2011

NHỚ

         “Hai năm Đà Lạt nghìn khơi mộng
          Một sáng Hàm Long vạn cổ sầu”.

Đấy là hai câu thơ của Phan Ngọc,vào một ngày buồn năm l972 đã viết dưới tấm di ảnh và mới gần đây -năm 2002- đã được khắc trên đá hoa cương làm đôi liễn gắn lên mộ Cậu NGUYỄN THIỆN ĐỨC mà ở nhà chúng tôi quen gọi là Cậu HIỆP.

24 thg 11, 2010

NGÀY GIỔ MÁ

Hằng năm, cứ đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11 là chúng con chuẩn bị cúng giổ Má. Má còn 7 đứa con thì có 3 đứa con – hai, ba, sáu – ( bảy học sư phạm nhưng nghỉ giữa chừng) và 3 con rể – hai, ba, bảy - là giáo viên. Má lại mất ngày 18 – 11 nhưng vì cúng theo ngày âm lịch nên xê chạy dần.

Năm nào cũng vậy, còn khoảng 2 tuần lễ mới đến ngày giổ, chúng con đã bắt đầu lo lắng gọi điện nhắc nhở nhau. Mà phải làm rình rang gì cho cam, chỉ đơn giản thôi, mấy chị em họp mặt tại nhà con để cúng tiên buổi chiều hôm trước, chuẩn bị đồ ăn, thức uống để sáng hôm sau đem xuống Phủ thờ ở nhà Ngoại cúng Má. Chỉ vậy mà cứ nằm đêm suy nghĩ nấu gì cúng Má đây? Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu. Biết được, chắc Má mĩm cười mà không trách sao con dỡ thế? Vì Má quá rõ chúng con rồi mà. Sau cùng mấy chị em thống nhất: Má thích gì thì mình nấu món đó cúng Má vậy. Nhưng Má đâu thích gì nhiều, chỉ cá lóc nướng trui thôi, nên vẫn phải tính tiếp những món khác nữa.

22 thg 10, 2010

Phố cũ bây giờ


Thương tặng Dạ Lý và bạn láng giềng cũ.
Nơi tôi ở ngày đó, là con phố bên vàm kinh chợ huyện . Địa danh, tên đất cũng là tên chợ, tên huyện, tên thị xã mà cứ mỗi mùa nước nổi bắt đầu lên  cao trên sông Tiền, là ngày ngày được nhắc đến nơi mục Dự báo thuỷ văn : Tân Châu.  Vâng, Tân Châu, quê tôi đó!

7 thg 10, 2010

Một miền nhớ - Vân Khanh

          Đến dự lễ khai giảng năm học mới, nhìn quang cảnh nầy trường, nầy lớp, tôi bỗng nhớ đến cũng nơi đây, ngày đó : Những ánh mắt còn nhiều bỡ ngỡ, chăm chú nhìn lên bảng, miệng đồng thanh đọc theo tôi những con chữ  đầu tiên. Bỗng một xúc cảm dâng lên đến nghẹn lòng. Ôi ! Thương quá, những ánh mắt thơ ngây, trong sáng  ngày xưa ấy!

18 thg 9, 2010

KÍ ỨC MÙA TRUNG THU

Hàng năm, vào đêm rằm tháng tám, má tôi đều cúng Trung Thu, lũ trẻ con chúng tôi thì gọi là cúng Trăng. Vừa chạng vạng là má đã bày chiếc bàn ra trước hiên, vì ở  phố  lầu  nên chẳng có sân. Trên bàn gồm có : một cái chưng hương, hai cây đèn cầy, bánh in, bánh trung thu, một củ khoai cau hấp chín chẻ làm đôi, một trái dừa tươi vạt miệng, một trái bưởi, một chiếc gương soi thả vào trong chiếc thau đựng nước, ba chung trà nóng. Với tôi, ấn tượng nhất là cái bánh in và cây đèn cầy. Cây đèn cầy số 1, to muốn lớn hơn cườm tay của tôi, so với cây đèn cầy cỏn con trong chiếc lồng đèn giấy là đủ biết cây đèn cầy ấy to đến cở nào qua cái nhìn của một đứa  trẻ  con  chừng hơn tám tuổi như tôi. To thật là to! Còn cái bánh in nữa, nó cũng lớn lắm, choán cả trên cái đĩa lớn nhất đặt giữa bàn. Trên chiếc bánh, hình chị Hằng đang cầm quạt, múa lượn, bay bay trong chín tầng mây. Gương mặt đẹp dịu hiền, tay đưa cao  với tà áo rộng phất phơ, người uyển chuyển sinh động như người thật vậy. Những miếng mức bí trắng ngà, trong suốt, mọng đường được chèn đặt vòng quanh  làm nhân bánh, trông thật bắt mắt. Ngày nay, có bánh in nhân đậu xanh, hạt sen, khoai cau. . .đủ thứ nhưng sao tôi vẫn thích bánh in nhân mức bí ngày xưa.

15 thg 9, 2010

Điện thoại đêm - Vân Khanh


Reng. . .Reng. . .Reng. . . .
Đang ngon giấc, chị hốt hoảng choàng tỉnh, khi nghe  chuông điện thoại reo. Ở đầu dây bên kia, tiếng của cô em gái:
-         Chị ơi, mẹ mệt, mẹ biểu gọi chị !
-         Ừ, ừ , nói mẹ đợi, đợi . . .chị sẽ về !
Chị vội xách chiếc túi đựng nào sữa, nào thuốc men chị đã chuẩn bị từ hai hôm trước, nhưng chị đợi con gái thi Đại học xong mai mới về thăm mẹ. Chị vừa làm vừa thầm trách mình : Ngày xưa, khi cần tiền trường, tiền cơm, tiền nhà. . .mẹ có bảo chị đợi đâu mà bây giờ, mẹ bệnh chị lại bảo . . .đợi.

Tiếng diện thoại lại reo, lại tiếng của cô em gái:
-         Chị ơi ! Mẹ đã. . . .
Chị lặng người.
Ngoài sân, tiếng chiếc lá vàng rơi !
         
Tân Châu 8-8-2010
 VÂN  KHANH

21 thg 8, 2010

VU LAN - MỘT MÙA NHỚ

Kính dâng hương hồn Mẹ
Một mùa Vu Lan nữa lại về. Trong tâm tư khẽ vang lên tiếng gọi thân thương ngày cũ. Cơn nhớ bừng dâng cho dù chúng con không đến chùa để cài hoa hồng trắng lên áo như nhiều người vẫn làm. Đã tám mùa Vu Lan chúng con vắng Mẹ ! Mẹ ơi !

1 thg 8, 2010

Chiếc nôi sắt và con ngựa gỗ

Ngày xưa, Ba mua chiếc xe đạp nhỏ. Chiếc xe nầy đã lưu truyền từ tám chị em tôi rồi đến các cháu nhỏ. Sang đến thế hệ chúng tôi thì có cái nôi sắt và con ngựa gỗ.
Khi tôi có mang lần đầu được tầm sáu tháng, hai vợ chồng từ Tân Châu qua Châu Đốc tìm mua chiếc nôi cho con. Tôi nhớ, hình như chúng tôi mua chiếc nôi đó ở tầng trệt của khách sạn An Biên thời ấy, tôi quên hiệu tiệm rồi.
Cái nôi rộng khoảng sáu tấc, dài một mét. Mặt dưới là lớp lưới sắt có lổ nhỏ li ti, chung quanh thành nôi cao độ bốn tấc được chắn bởi những thanh sắt nhỏ đứng song song chung quanh thành. Mặt bên có thể bật mở ra, hạ xuống tiện cho việc đặt em bé vào. Nôi được đặt trên giá đỡ làm bằng hai cọng sắt ống uốn cong ở giữa cao hơn thành nôi làm thành bốn chân và cái khung hình chữ nhật để đặt nôi lên trên cũng bằng sắt. Mỗi khi cần dỗ bé ngủ, chỉ cần mắc nôi lên hai cái móc ở hai đầu giá đở nôi đung đưa, đung đưa, bé sẽ dần dần đi vào giấc ngủ. Cái nôi được sơn màu rất bắt mắt. Ngoài ra nó còn có thêm phụ kiện là tấm nệm mousse và cái mùng lưới hoa nhỏ rất dễ thương, một gối nằm và hai gối ôm nhỏ xíu. Đó là chỗ nằm êm ái đầu đời của ba đứa con tôi và những đứa cháu - con của các em tôi -khi vừa mở mắt chào đời. Tôi nhớ lần đầu, từ Phú Lâm Bà Ngoại lên thăm gặp cháu cố, ban đêm ngủ trong nôi sát cạnh giường mẹ, Ngoại không vừa lòng, buộc phải đem cháu vào giường ngủ với mẹ và Ngoại nói: “Trẻ con phải ngủ bên mẹ mới đủ hơi ấm và ngon giấc, có vậy nó mới mau lớn “.Không biết có phải nhờ vậy không mà tôi tuy không mập mạp gì mà cả ba đứa con đều “sổ sữa”quá chừng.
Đến lúc con tôi hơn một tuổi, ba nó học ở Thủ Đức, được nghỉ phép Tết. Từ Sàigòn, anh mua con ngựa gỗ mang về cho con. Con ngựa nầy xinh hơn những con ngựa bán ở Tân Châu lúc bấy giờ. Đầu to, mình mập mạp, bốn chân đứng chắc chắn trên đế làm bằng ống sắt to bằng ngón tay cái, uốn thành khung hình chữ nhật cong cong ở bốn góc. Cái khung dài khoảng tám tấc được bẻ vênh lên hai đầu để bé ngồi trên yên dễ bật lên phía trước rồi ngả bật về phía sau. Toàn thân ngựa phủ màu sơn trắng ngà, bờm tô màu đỏ sậm, nhạt dần từ trên xuống dưới, sợi dây cương xanh dương buông thỏng vòng cung nối dính lên chỗ hai tay nắm nơi bé ghì chặt khi ngồi xẩy ngựa. Phía sau chiếc yên gỗ có làm thêm cái lưng dựa để khi ngựa bật lên bé không bị tuột khỏi yên. Hai bên bụng ngựa gắn chặt hai thanh sắt dẹp để gác chân. Khi lên lưng ngựa, thế ngồi của bé trông oai phong lắm lắm, nhất là lúc cho ngựa phi, vó cất càng cao càng được nhiều người vỗ tay cổ vũ. Tôi nhớ có lần phấn khích quá, thằng bé con lớn của tôi đã phi đến lật ngựa, u trán, khiến hai vợ chồng giận nhau đến mấy hôm! Sau nầy, ông ngoại lấy ruột xe bao quanh đế, để các cháu không bị “ngã ngựa”dù có hưng phấn đến mấy cũng chẳng sao. Ông thường kiểm tra yên ngựa và bắt vít chắc chắn để đảm bảo an toàn cho các cháu của Ông.
Mỗi khi làm xong nhiệm vụ, chiếc nôi sắt và con ngựa gỗ được đưa lên gác xép nghỉ ngơi. Đến khi trong gia đình có cháu bé sắp chào đời thì cả hai lại được đưa xuống, chỉnh trang lại, tiếp tục công việc của mình. Cứ thế nó đi từ nhà nầy đến nhà khác của mấy chị em tôi ở Tân Châu, hình như nó cũng có xuống Long Xuyên rồi vòng về Tân Phú nữa.Và Má tôi cũng từng ấy lần đi như thế, Má đến bên chúng tôi mang theo tình thương bao la của một người mẹ, một người bà. Má đã chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ, nấu từng nồi xông cho chị em tôi trong những lần “vượt cạn”. Má nắn bóp tay chân, hơ mắt, mũi, bụng, ngực, cho từng đứa cháu, theo cách của người xưa để cho cháu mình được mạnh khoẻ, ăn nhiều, chóng lớn. Quả vậy, đến giờ phút nầy chín đứa cháu của Má đã qua đại học, hai đứa đang học nước ngoài bằng tiền học bổng. Ở trên cao, mong Ba Má hài lòng về những thành quả nhỏ bé mà các con cháu đạt được bằng nổ lực của mỗi đứa chúng con!
Những kỉ niệm vui buồn về Ba Má đã khắc đậm trong tim của từng đứa con, đứa cháu! Nhắc đến chiếc nôi sắt và con ngựa gỗ, là nhắc đến hình ảnh của Ba Má cặm cụi, chắt chiu bên từng đứa cháu khi chúng vừa mở mắt chào đời cho đến ngày khôn lớn !

Tân Châu 01 - 8 - 2010

27 thg 7, 2010

Cuốn sổ nợ

Truyện 100 chữ - Vân Khanh
Khi ở quê lên, ngoại thường cho anh em chúng tôi tiền để ăn quà bánh. Tôi biết dành dụm nên còn tiền dư, hai em tôi thì không thế, chúng thường mượn tiền tôi. Tôi cho và ghi vào sổ nợ. Ghi thế chứ có bao giờ chúng trả tôi đâu!

Một buổi trưa, thằng em nhỏ chạy vào, hỏi mượn tiền. Nài nỉ thế nào tôi vẫn không cho. Nó rưng rưng rồi vụt chạy ra cổng. Nhìn theo, tôi thấy một bà lão ăn xin vừa kịp bỏ đi.

Cuốn sổ nợ được cất biệt đi từ đó.

Tân Châu 27-7-2010

5 thg 7, 2010

Chiếc xe đạp nhỏ.

Vào năm tôi học lớp 3, ba má dời về ở trên lầu nhà số 24 đường Nguyễn Công Nhàn,Tân Châu. Đấy là một trong những nhà của ông Bang Tống cho thuê. Cách nhà tôi một căn là nhà của bác tư Tôn chuyên sửa và bán xe đạp. Ngoài ra, bác còn có rất nhiều xe đạp nhỏ cho mướn. Mỗi chiều, những đứa trẻ trạc tuổi tôi thường mướn xe chạy vòng vòng khắp nẻo chợ. Đứng trên lầu, nhìn những chiếc xe nhỏ từ nhà bác tư dắt ra, tôi thích lắm, muốn được như các bạn.

Một hôm, tôi mạnh dạn, lấy tiền để dành của Ngoại cho, đến mướn xe. Biết là con của người hàng xóm, bác gái lựa cho chiếc xe mới. Tôi cẩn thận dắt chiếc xe đạp ra cửa. Ôi! sao khó quá, xe hết nghiêng bên nầy, chỉnh lại thì ngã bên kia. Ban đầu, hai tay tôi cầm chắc vào ghi đông, xe quẹo qua quẹo lại. Theo bác tư chỉ, một tay tôi vịnh ghi đông, tay kia tôi vịnh yên xe, thế là dắt xe ra. Chưa đến nhà, tôi đã ơi ới gọi, nhờ ba tập xe. 

Ba hướng dẫn tôi, trước tiên phải ngồi ngay ngắn trên yên xe, mắt nhìn phía trước, lưng thẳng. Hai tay giữ chặt tay lái, chân phải để lên bàn đạp, chân trái chống cho xe khỏi ngã. Rồi ba đẩy xe tới trước, vì là xe líp liền nên chân tôi tự động đạp theo vòng quay của bàn đạp,còn tay thì lạng quạng bẻ ghi đông qua lại. 

Suốt buổi chiều hôm ấy, tôi chỉ biết cầm lái, còn ba đẩy và chạy bộ theo tôi suốt dọc nẻo đường. Đến khi trả xe nhìn chiếc áo thun ba lỗ của ba đã ướt đẫm mồ hôi, tôi thương ba vô cùng! Nhớ có lần ba kể, hồi còn nhỏ, lúc ở Châu Đốc, mỗi chiều, ba công kênh tôi ra sân bóng rổ để ba luyện tập. Đến nơi, khi thì tôi vui vẻ ngồi bên ngoài sân cho ba vào nhập cuộc, khi thì ba thả xuống, tôi lại co hai chân lên. Thế là ba đành ở bên ngoài làm khán giả vì đứa con gái cưng trở chứng. Bây giờ, ngẫm lại mới cảm nhận rằng: Tuy không nói ra nhưng tình thương ba dành cho tôi là vô bờ bến, vô điều kiện mà tôi đáp lại có được là bao. Tôi tự thấy như mình thật nhiều lỗi với Người, lại càng thắm thía hơn câu “nước mắt chảy xuôi” mà người ta thường nói.

Ba đi Sàigòn, việc tập xe được giao lại cho chị giúp việc. Không như ba tập, tôi bị té nhiều lần, trầy cả hai đầu gối. Có lần đau quá, định quát chị, chợt nhớ bài Đức dục vừa học “bổn phận đối với người giúp việc” nên tôi không dám la chị mà chỉ biềt khóc. Đó là hiệu quả của môn Đức dục ngày xưa là thế.

Mấy hôm sau, đi học về, tôi mừng không sao kể xiết khi thấy chiếc xe đạp nhỏ màu đỏ tươi có kẻ viền trắng xinh ơi là xinh đang dựng ở trong nhà. Hai bánh xe tròn to, vỏ màu trắng nổi bật cái sườn đỏ tươi với cặp vè bằng nhôm sáng loáng. Chiếc xe có đầy đủ đồ phụ tùng như đèn, chuông, thắng, cây chỏi, bọc sên và có cả boọc ba ga. Điều làm tôi thích nhất là xe có 2 bánh phụ phía sau, nhờ thế mà tôi không bị té khi tập xe nữa. Chiếc xe nầy ba mua đắt tiền lắm, hình như là 120 hay 1200 đồng tôi không nhớ rõ. Sau nầy, ba còn làm thêm một yên dài bằng gỗ ở phía trước để tôi chở được 3 đứa em cùng lúc, hai đứa ngồi trên yên gỗ phía trước, một đứa ngồi sau boọc ba ga. Mỗi chiều, khi cơm nước xong là tôi chở các em đi chơi.

Chiếc xe đạp đỏ, đã gắn liền với tám chị em chúng tôi. Ngoài ra còn thêm gần mười đứa cháu cũng từng sử dụng chiếc xe này. Có lẻ hiện nó đang nghỉ dưỡng ở nhà Út Huệ tại Tân Châu. Không biết nó có còn sức lực để làm tiếp nhiệm vụ dìu dẫn bước đầu cho những đứa trẻ muốn lên ngựa sắt nữa không, dù nó đã trải qua bao lần thay vỏ ruột, đổi màu sơn /.

Tân Châu 25-6-2010
VÂN KHANH